Home » » Một cử chỉ yêu thương nhiều tâm hồn trỗi dậy.

Một cử chỉ yêu thương nhiều tâm hồn trỗi dậy.

Lang thang trên internet, tình cờ gặp được tấm hình Đức Giáo Hoàng Phanxicô ôm hôn một bé trai 9 tuổi bị bại liệt ngay giữa quảng trường Thánh Phêrô. Có rất nhiều những tấm hình sống động cho thấy tình yêu thương rộng mở đối với con người của Đức tân Giáo Hoàng từ khi ngài chưa đăng quang hay sau khi đã đăng quang đang tràn ngập trên nhiều tờ báo cũng như trên internet. Tuy nhiên, riêng với tấm hình này, biết bao nhiêu cảm xúc lại ùa ngập trong tôi, những kỷ niệm thủa ấu thơ lại tràn về ký ức, đủ khiến cho lòng cảm thấy bồi hồi, bâng khuâng như chìm vào dòng suối tình thương.



Xin được quay về với tuổi thơ của anh chị em chúng tôi đôi chút. Ba mẹ tôi có 11 người con tất cả, Nhưng ngay từ khi chào đời, một chị và một anh đã mất, còn lại chín chị em chúng tôi. Trên tôi có ba người chị, kế tôi là hai em gái, rồi đến ba em trai. Tôi tuy là thứ nhưng lại là con trai trưởng.

Năm 1972, kế ngay sau tôi, một em đã gần 2 tuổi, chạy nhẩy tung tăng khắp chốn, một em mới bảy tháng tuổi, rất kháu khỉnh với cái miệng luôn toe toét cười, vậy mà, chỉ trong một đêm, hai em trai kế út của tôi sốt cao và liệt luôn từ đó. Một đòn nặng như đánh vào gia đình tôi khiến mọi người ngơ ngác bàng hoàng. Mẹ tôi khi ấy cũng đang liệt giường vì tai nạn giao thông chưa biết sống chết thế nào. Ba tôi thì vẫn đang tại ngũ trong quân đội Cộng Hòa. Chỉ còn bà nội tôi chăm con chăm cháu với tấm lòng hết mực yêu thương.

Trong cơn khủng hoảng, niềm tin vào Chúa Quan Phòng của ba mẹ, của bà nội khiến cho anh em chúng tôi càng trở nên gắn bó với nhau hơn. Tất cả tình thương, chăm sóc như dồn hết vào hai người em bé bỏng này. Trong sự kiện 30 tháng 4 dạo ấy, ba tôi phải cắm trại trong quân đoàn không về nhà được, lúc ấy tôi mới có tám tuổi, cõng một em chạy giặc để tránh tên bay đạn lạc.

Sau biến cố ấy, anh em chúng tôi cũng trở lại trường và tuổi thơ của tôi cứ thế luôn gắn bó với việc phải cõng em. Sáng cõng đi Nhà Thờ rồi cõng đi học, chiều cõng về. Rồi ai mách đâu gia đình cũng mang đi chạy chữa, lại cõng đi chữa bệnh, hàng ngày như thế, đến nỗi bây giờ, nhiều thấy cô trong trường, nhiều bà sơ trong xứ chẳng nhớ tên tôi là gì, chỉ nhớ cái thằng bé cõng em ngày nào.

Hơn chục năm trời, cứ thế cho đến khi ba mẹ tôi phải bán cả nhẫn cưới mới mua được một chiếc xe lắc tay cho hai em tôi đi học. Có lần, cậu tôi là Giáo Lý Viên, tổ chức cho nhóm Giáo Lý đi Vũng tàu, Cậu xin ba mẹ cho ba anh em tôi đi cho biết biển Vũng Tàu là như thế nào. Hôm ấy bãi biển đông người, sóng rất lớn, ba anh em tôi xuống tắm, được một lát, không chịu nổi cái lạnh, một đứa run lên cầm cập, tôi quýnh quá chẳng biết làm sao, cõng một đứa lên thì lo cho đứa còn ở dưới biển. Cuối cùng, chọn cách cõng một đứa một đoạn rồi quay lại cõng tiếp đứa kia một đoạn, hai ba bận mới lên được đến chỗ cắm trại. Hết cả hồn vía!

Rất nhiều lần, gia đình tôi cũng đã hứng chịu bao nhiêu lời gièm pha, dè bỉu, vượt qua được điều ấy chẳng dễ dàng gì. Ba mẹ và anh em trong nhà yêu thương nhau thế là đủ. Bây giờ, hai em tôi đã lớn, Tình thương lại được đáp đền. tàn nhưng không phế. Hai em tôi giờ lại là nguồn vui cho cả nhà nhờ cái tính rất vui và hài hước, tự kiếm sống được với cái nghề quay vịt gia truyền, và thật hạnh phúc, chưa bao giờ thấy hai em tự ti về thân phận kém may mắn của mình.

Được biết, sắp tới đây. Anh Nick Vujicic, một con người không chân, không tay và không lo âu, sẽ đến Sàigòn và có buổi thuyết trình trước 50.000 người Việt vào ngày 22 tháng 5 tới đây. Một tấm gương, một nghị lực quá vĩ đại khiến ai cũng phải ngưỡng mộ, thán phục.

Thiết nghĩ một con người như thế làm lợi cho quốc gia, cho dân sinh gấp nhiều lần hàng vạn công chức sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về, thậm chí mỗi lời nói của anh còn giá trị hơn hẳn nhiều “ông nghị gật” đầy mình bằng cấp, đầy quyền lực, nhưng hễ mở miệng ra là dân chúng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Vâng, con người dù có khiếm khuyết về thể chất, họ vẫn cứ là người. Họ vẫn có một giá trị, một quyền được sống bình đẳng như những người khác. Đâu ai biết ai sẽ hơn ai để đóng góp cho cuộc đời này, đâu ai biết rồi đây ai sẽ tài giỏi hơn ai, và trên hết, họ chính là hiện thân, là một minh chứng sống động để con người mở rộng trái tim nhân ái, nhờ họ, những người may mắn hoàn thiện được có cơ hội để học cách yêu thương, để cảm ơn Thiên Chúa về sự hoàn thiện của mình và can đảm nhận lấy trách nhiệm yêu thương và bảo vệ những con người kém may mắn hơn mình.

Ấy vậy, xin được thông tin thêm, việc chẩn đoán và sàng lọc trước khi sinh cho các hộ nghèo là một trong những nội dung quan trong tại Thông Tư Liên Tịch số 16/213/TTLT-BYT của Liên Bộ Tài Chính và Y Tế sẽ có hiệu lực từ 1.4.2013 này.

Có thể nói thẳng ra, đây là một chương trình nhằm tiêu diệt tất cả những con người khuyết tật ngay từ trong dạ mẹ, tất cả sẽ không có quyền được sống, tất cả sẽ không có quyền được sinh ra. Chỉ vì một lý do duy nhất: họ coi những con người này là gánh nặng cho xã hội, làm mất đi hạnh phúc gia đình. Trong tương lai, những thông tư, những chương trình như thế này sẽ chỉ làm cho con người trong xã hội Việt Nam trở nên vô cảm hơn, chai đá hơn, làm mất đi hết những cơ hội để học hỏi sự yêu thương.

Xin cám ơn Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy cho chúng con một bài học thật sống động của yêu thương, Xin cám ơn anh Nick Vujicic đã cho chúng tôi biết giá trị thật trong một con người.

Xin cám ơn hai em tôi, cám ơn những con người khuyết tật đã cho chúng tôi có cơ hội hoàn thiện chính bản thân mình qua việc thực hành tình thương.

Và xin cám ơn các thai nhi khuyết tật đã phải chịu chết oan khiên mà vẫn rộng lòng thứ tha cho những người đã sát hại mình.


Đaminh PHAN VĂN DŨNG, 13.4.2013

Written by : Your Name - Describe about you

Tôi chỉ là một thành viên vô dụng của nhóm Bảo Vệ Sự Sống Thái Hà, muốn đóng góp công sức nhỏ bé của mình chống lại thảm họa phá thai, chống lại nền văn hóa sự chết đồng thời vun đắp cho nền văn minh sự sống và tình yêu thương. Mượn lời của Mẹ Teresa thì những việc tôi làm chỉ như giọt nước giữa đại dương, nhưng nếu không có thì hẳn đại dương sẽ thiếu đi một giọt nước.

0 bình luận:

Đăng nhận xét