Bạn bán Đức Giêsu với giá bao nhiêu?

BVSS (23.3.2016) - Trong hành trình thương khó của Đức Giêsu, Giuđa Iscariôt là một cái tên khá nổi bật. Một nhân vật được cho là người đã mở đầu cho biến cố Vượt qua của Đức Giêsu bằng một nụ hôn phản bội – nụ hôn Giuđa – để rồi đến ngàn năm sau, tên của người đàn ông ấy vẫn được hậu thế nhắc lại hàng năm trong những bài đọc về sự thương khó của Đức Kitô.


Số tiền anh ta bán Đức Giêsu cũng không nhiều lắm – 30 đồng vàng -, nếu tính ra giá trị của ngày hôm nay chắc cũng khoảng 10 – 20 cây vàng. Giá trị khoảng cỡ đó, vì sau khi Giuđa tự tử, người ta đã lấy tiền đó mua được một mảnh đất nhỏ để chôn cất anh ta.

10 – 20 cây vàng để bán Đức Giêsu, cái giá của Giuđa đã rao và được những người ghét Đức Giêsu lúc đó thỏa thuận. Để rồi mãi mãi anh ta bị ném đá vì đã phản bội lại Đức Giêsu, đã phản bội lại người Thầy tôn kính của mình, người mà anh ta và Nhóm 12 đã tự nguyện đi theo, đã cùng sống, cùng ăn, cùng sẻ chia những vui buồn trong cuộc sống. Một cái giá quá rẻ cho một mạng người.

Còn bạn, bạn có bán Đức Giêsu không? Và bạn bán Đức Giêsu với giá bao nhiêu? Rẻ hơn hay đắt hơn giá của Giuđa đã bán?

Có thể bạn sẽ nói rằng tôi chẳng bao giờ bán Đức Giêsu cả, dù với bất cứ giá nào chứ đừng nói là rẻ hay đắt hơn giá của Giuđa.

Vâng, bạn sẽ khẳng định chắc như đinh đóng cột như vậy, nhưng xin bạn vui lòng đọc những câu truyện sau đây và định giá giúp tôi xem họ đã bán Đức Giêsu với giá bao nhiêu bạn nhé.

Một gia đình Công giáo, vợ là đạo gốc, chồng là đạo theo. Trong mọi chuyện hàng ngày, hai vợ chồng luôn nói đến Thiên Chúa, nói đến Đức Giêsu với tất cả sự nhiệt thành, với niềm tin tưởng tuyệt đối vào Ngài. Cả hai vợ chồng sống rất tốt, được lòng của tất cả mọi người từ hàng xóm đến lãnh đạo của cơ quan hai vợ chồng đang công tác.

Một ngày kia, thủ trưởng cơ quan của chồng rỉ tai nói nhỏ: “Này, cậu đang được ngắm nghía để đưa vào danh sách cán bộ nguồn đấy, cái ghế trưởng phòng “thơm tho” kia có khả năng là của cậu đó, có điều nếu cậu không được kết nạp thì không thể nào được ngồi vào ghế đó đâu, đó là nguyên tắc. Mà cậu muốn kết nạp thì ở dòng tôn giáo trong lý lịch phải là không thì mới được”.

Chồng về chia sẻ lại với vợ, sau nhiều đêm trăn trở suy nghĩ, cả hai vợ chồng thống nhất “theo đạo cốt ở tâm của mình, chứ cái lý lịch thì có gì đâu mà băn khoăn”. Vậy là từ đó, trong lí lịch của vợ chồng con cái, từ KHÔNG luôn hiện diện ở mục tôn giáo.

Người chồng được kết nạp, trở thành trưởng phòng của một Cơ quan quản lý & chăm sóc sức khỏe con người. Đứa con gái vốn là sinh viên giỏi, cùng với chữ “không” đó đã được kết nạp ngay từ lúc ngồi trên ghế giảng đường đại học. Ra trường, xin vào ngành ngân hàng, sau vài ba năm được đề bạt thành trưởng một bộ phận quan trọng.

Cuộc sống toàn gia đình thay đổi rõ rệt, kinh tế khá lên thấy rõ, xây nhà, sắm xe v.v…. Cả nhà vẫn đều đặn đi lễ nhà thờ, đều đặn tham gia các hoạt động của giáo xứ và vẫn để chữ KHÔNG trong mục tôn giáo ở bất kỳ lần khai lý lịch nào. Đơn giản chỉ vì “theo đạo cốt ở tâm”.

Chuyện về một cô gái khác, cô bé ấy được học giáo lý đầy đủ từ lớp khai tâm cho đến lớp bao đồng, cũng từng là huynh trưởng thiếu nhi Thánh Thể. Rời gia đình, cô gái ấy lên thành phố sống đời sinh viên. Cuộc sống xa nhà và những thay đổi của môi trường sống đã đem đến cho cô bé đấy bao điều mới lạ. Một trong những điều mới lạ đó chính là việc sinh viên “sống thử” trước khi kết hôn.

Nhưng chuyện đởi chẳng ai học được chữ ngờ, trong lúc sống thử như vậy, cô bé ấy có thai. Biết tin, chàng trai tác giả ra điều kiện: phá thai để gia đình tổ chức đám cưới, vì gia đình không thể chấp nhận một cô dâu ăn cơm trước kẻng.

Đắn đo, trăn trở, dằn vặt, rồi cuối cùng cô bé đã chấp nhận phá cái thai 7 tuần tuổi trong bụng mình để đổi lấy một đám cưới đình đám, làm rạng rỡ mẹ cha khi con mình lấy được thiếu gia thành phố.
Một ông chủ doanh nghiệp khác, cũng là dân Công giáo, mở một công ty kinh doanh các mặt hàng cần thiết cho cuộc sống. Sau ngày khai trương hoành tráng, là những ngày dài ế ẩm, thu không đủ bù chi. Lương nhân viên vừa thấp vừa bị nợ lương tháng này qua tháng khác.

Một trợ lý của ông chủ đó – sau một thời gian nghiên cứu, ngắm nghía – phát hiện ra công ty làm ăn ế ẩm vì thiếu bàn thờ …. Ông thần tài. Ý kiến đề xuất cho nhân viên công ty lập một bàn thờ thần tài ở phòng khách của công ty.

Suy đi nghĩ lại, ừ cũng có lý, mấy đứa nhân viên nó lập mà, mình có lập đâu. Bạn chủ doanh nghiệp đồng ý. Một bàn thờ Thần tài được lập ở phòng khách của công ty.

Ngày khai trương, trong vai trò là xếp của công ty, bạn ấy phải thắp nhang, xì xụp khấn vái ông Thần tài cho công ty ăn nên làm ra, phải lạy 3 lạy làm mẫu để các nhân việc khác trong công ty noi gương nối đuôi nhau mà vái lạy.

Trong số các nhân viên đó, không ít bạn cũng là người Công giáo?!

Và còn nhiều chuyện khác nữa giống như thế.

Trong những câu truyện như vậy, họ có bán Đức Giêsu không nhỉ? Đức Giêsu được hai vợ chồng viên chức đó bán với giá “ghế trưởng phòng” phải không bạn? Còn với cô bé sinh viên, thì giá của Đức Giêsu bằng với “đám cưới làm rạng rỡ cha mẹ” là bao nhiêu bạn nhỉ? Và với bạn trẻ – chủ doanh nghiệp – thì giá của Đức Giêsu chắc có cao hơn một chút, đó là tiền lời kiếm được trong việc kinh doanh mà Thần tài mang đến cho khoảng thời gian từ đó về sau.

Phần tôi, cũng nhiều lần tôi đã bán Đức Giêsu với những giá cực kỳ rẻ mạt. Tôi bán Đức Giêsu để đổi lấy số tiền lời trên một kg thịt heo nhiều hơn khi tôi cho heo ăn thuốc tăng trọng. Tôi bán Đức Giêsu để đổi lấy những số tiền tăng thêm khi tôi phun thuốc làm cho hoa quả tươi hơn, giữ được lâu hơn mà không héo... Rất rất nhiều lần tôi đã bán Đức Giêsu như thế, không được tới giá 30 đồng vàng như của Giuđa.

Còn bạn, bạn đã từng bán Đức Giêsu được giá không?



Jos Phú Thi - VRNs

Nếu phá thai là quyền của phụ nữ, vậy quyền của thai nhi là gì?

BVSS (23.3.2016) - Những người sống sót kì diệu sau khi bị mẹ phá thai đã lên tiếng nhằm chấm dứt hành động này. Theo họ, mỗi bào thai đều là một con người, một sự sống cần được trân trọng. Nếu phá thai là quyền của phụ nữ, vậy quyền của họ là gì?

Claire (phải) và mẹ của mình đã nối lại quan hệ

“Sự lựa chọn của tôi ở đâu?”

Melissa Oden, một người sống sót khẳng định trong bài viết cô gửi cho Health Impact News rằng: “Thực lòng mà nói thì dù tôi rất kinh hãi khi xem những đoạn video của PP nhưng tôi không kinh ngạc chút nào. Hành động phá thai là một hành động coi thường mạng sống con người và nó dẫn tới việc coi những bào thai là nguồn để lấy nội tạng, cho dù là không được sự đồng ý của người mẹ hay là khi đứa trẻ ra đời mà vẫn còn sống”.

Melissa Olden
Một câu hỏi mà những người sống sót thường đặt ra đó là sự lựa chọn của họ ở đâu trong quyết định phá thai của người mẹ?

Những phát ngôn nói rằng họ không thực sự là con người hay không được quyền sống khiến cho những người sống sót cảm thấy phẫn nộ. Có thể nói, những người sống sót này là “sự thật không dễ chịu” chống lại những lý lẽ biện hộ cho việc phá thai.

Gianna viết rằng mình đã “quá may mắn và mạnh mẽ khi không chết trong lần bị phá bỏ vào ngày 6/4/1977”. Và cô cũng đã đưa ra những câu hỏi cho Planned Parenthood: “Tôi nghĩ bác sĩ Nucatola và tất cả những người làm việc ở PP nên trả lời cho 2 câu hỏi của tôi: Nếu như phá thai là quyền của phụ nữ vậy quyền của tôi là gì?

Các người có ước là tôi đã chết không? À, còn một câu thứ 3 nữa, các người có thấy tức giận không khi không thể bán tôi thành từng mảnh và lấy tiền mua xe hơi hạng sang?”.

Câu hỏi thứ 3 của Gianna cũng là điều nhức nhối mà chính quyền chưa thể trả lời được. Liệu các phòng khám có bán các phần cơ thể, nội tạng của những đứa trẻ xấu số không?

Đây là câu hỏi ám ảnh tất cả những người sống sót. Nếu như người mẹ chọn phá thai ở một nơi khác, vào một thời điểm khác thì liệu nội tạng của họ có bị đem rửa trong bồn rồi đem bán cho người trả giá cao nhất?

Claire Culwell đã được nhận nuôi sau khi may mắn sống sót trong lần phá thai đã giết chết người anh sinh đôi của cô. Và khi cô tìm lại được mẹ đẻ của mình, cô đã cảm ơn mẹ vì đã để cho cô được sống khi cô sinh ra. Và giờ đây mối quan hệ của họ đã được nối lại.

“Người phụ nữ xinh đẹp này là mẹ đẻ của tôi. Khi 13 tuổi, mẹ trải qua cuộc phẫu thuật phá thai đã cướp đi mạng sống của anh trai tôi nhưng tôi đã may mắn sống sót. Gần đây tôi vẫn luôn tự hỏi liệu những phần cơ thể của anh trai tôi có bị đem bán?

Và liệu tôi có trong tình trạng tương tự nếu ca phá thai đó thành công? Chúng tôi sẽ chẳng bao giờ biết được. Nhưng có một điều mà chúng tôi biết, đó là người phụ nữ xinh đẹp này, người mà tôi đã hoàn toàn tha thứ, xứng đáng có nhiều hơn sau lần phá thai đó”, Claire nói.

Claire trong một chiến dịch phản đối việc nạo phá thai
Chỉ còn tình yêu ở lại

Những người sống sót đa phần đều nói rằng họ tha thứ cho mẹ đẻ của mình. Họ dường như đều nhận ra rằng những người mẹ đều bị lừa dối, bị lợi dụng ở một mức độ nhất định.

Và dù mang trong mình cảm giác vô dụng, bị vứt bỏ bởi chính mẹ ruột, không có bất cứ người sống sót nào nói chuyện với thái độ căm ghét mẹ mình, thay vào đó là sự tha thứ và cảm thông với những người mẹ và với tất cả những người phụ nữ đã phải lựa chọn phá thai.


Những người sống sót phần lớn đều tha thứ cho mẹ của mình
Melody Olson, vừa là người sống sót vừa là một người mẹ cũng từng phá thai, nói về sức mạnh của sự tha thứ: “Những người mẹ cần được biết rằng mình thực sự được tha thứ. Chúng ta phải yêu thương họ nhiều hơn nữa".

Rất nhiều người sống sót đã nói về sự khủng khiếp của việc phá thai trong nhiều năm.

Trước khi những đoạn video của Planned Parenthood bị công bố, phá thai chỉ được bàn luận trong lĩnh vực chính trị hay triết học. Nhưng điều đó không còn bị bó hẹp như thế nữa.

“PP thì khác gì với Adolf Hitler? Không, họ chả khác gì”, là ý kiến của Gianna Jessen.

Những người sống sót đang đoàn kết lại với hy vọng rằng nước Mỹ sẽ thấy rằng ngành công nghiệp phá thai đã che mắt dư luận từ trước đến nay và cần có những hành động dể chấm dứt những gì đang diễn ra.

Melody Olson nói: “Thế là quá đủ rồi! Đã đến lúc chúng ta phải hành động. Nhưng chúng ta phải làm với tình yêu, hãy cầu nguyện nhiều hơn và đừng nói suông”.

Carrie Fischer: “Planned Parenthood không bảo vệ gia đình mà họ giết chết tình mẫu tử và hủy hoại gia đình. Đây là một con quỷ cần phải tiêu diệt”. Josiah Presley: “PP có thể cố để dập tắt chuyện này, và họ đã cố gắng.

Nhưng câu hỏi còn lại là: Dư luận sẽ làm gì với sự dã man của những cuốn băng này? Những video đó một lần nữa lột trần bản chất của việc phá thai. Nhưng liệu thế có là đủ? Đến khi nào thì mọi người mới có thể nói rằng "Thế là đủ rồi’?”.

Claire Culwell: “Đã tới lúc giải tán Planned Parenthood và tiến hành những cuộc điều tra thực sự về những phòng khám phá thai ở Mỹ! Các bạn, chúng ta phải lên tiếng. Thế là quá đủ rồi!”.

Melissa Ohden cho biết thêm: “Tôi hy vọng rằng những video này sẽ thức tỉnh lương tâm những người Mỹ về bản chất của việc phá thai và những gì mà nó có thể đã làm với tôi và tất cả những người may mắn còn sống khác.

Nhưng chúng tôi sẽ không dừng lại ở đó. Planned Parenthood cần phải được điều tra. Dư luận cần phải vào cuộc, cho dù là liên hệ với luật sư, ủng hộ những trung tâm chăm sóc sinh sản hay là cầu nguyện cho những mạng sống được bảo vệ và siêu thoát.

Chúng ta phải tiến hành những hành động để ngăn chặn sự tàn ác và thể hiện sự coi trọng với tất cả mạng sống, dù là trong hoàn cảnh nào. Cộng đồng chúng ta đang ở một ngã rẽ quan trọng.

Hy vọng chân thành nhất của tôi đó là chúng ta có thể làm được những điều đó và bất cứ ai chịu tổn thương vì phẫu thuật phá thai có thể nhận sự hỗ trợ và được chữa lành”

Phương Hoa (Dịch từ Health Impact News)

Theo Tuổi trẻ thủ đô

Ký ức buồn của những đứa trẻ may mắn sống sót sau khi mẹ phá thai

BVSS (22.3.2016) - Năm 1973, nước Mỹ chính thức hợp pháp hóa việc phá thai. Trước đó, rất nhiều ca phá thai chui vẫn được thực hiện. Tiếng nói của những đứa trẻ may mắn được “bàn tay của Chúa” bảo vệ đã làm thức tỉnh nhân loại.

Josiah Presley sinh ra với một cánh tay bị thiếu sau lần phá thai của mẹ
Các trường hợp sống sót kỳ diệu sau phá thai

Phá thai là một cách đau đớn nhưng lại hợp pháp để tước đi mạng sống của một con người. Thế nhưng trên thế giới vẫn có những con người sống sót kể cả khi người mẹ đã lựa chọn phá bỏ khi họ còn là bào thai.

Trong số 57,7 triệu ca phá thai ở Mỹ từ khi pháp luật nước này hợp pháp hóa việc phá thai năm 1973 và rất nhiều ca phá thai chui trước đó, chỉ có rất ít trường hợp thai nhi có thể sống sót và chào đời. Và để giải thích cho sự sống ngoài ý muốn này, người ta chỉ có thể nghĩ rằng có “bàn tay của Chúa” sắp đặt.

Gianna Jessen và Melissa Oden là hai trong số những trường hợp may mắn này. Cả hai đều đã sống sót sau khi người mẹ chọn cách phá thai bằng dung dịch muối, kỹ thuật phá thai sử dụng dung dịch muối bơm vào tử cung người mẹ khiến cho thai nhi bị đốt cháy từ ngoài vào trong.

Thông thường, người mẹ sau đó sẽ đẩy ra ngoài một thai chết nhưng Gianna và Melissa lại chào đời khi vẫn còn sống. Và họ đã may mắn khi được các nhân viên y tế động lòng thương và chăm sóc thay vì bị bỏ mặc đến chết, bị giết hoặc bị bỏ rơi như thông thường. Sau đó, cả hai đều được nhận nuôi và tới hôm nay, họ quyết định kể câu chuyện của mình.

Gianna nói: “Tôi nghĩ những đứa trẻ giống tôi, bị đốt bỏ trong bụng mẹ xứng đáng được lắng nghe, vì chúng tôi đã phải chịu đựng những kế hoạch khủng khiếp ngay từ khi còn chưa chào đời của chính cha mẹ mình.

Tôi yêu những tiếng cười giòn tan. Tôi sống ở một thị trấn cổ và tôi yêu những gì cũ kĩ. Tôi cũng yêu thích ca hát nữa. Cuộc sống của tôi rất đẹp”.

Mỗi người sống sót sau phá thai đều có câu chuyện của riêng mình. Người mẹ lựa chọn phá thai nhưng vì một vài lí do nào đó, thai nhi vẫn còn sống nhưng mang theo những thương tật suốt đời do thiếu các bộ phận cơ thể.

Có trường hợp hi hữu khi người mẹ mang thai đôi nhưng khi phá thai, cả bác sỹ lẫn người mẹ đều không nhận ra là vẫn còn một thai nhi khác trong tử cung. Cũng có những trường hợp không mang những khiếm khuyết trên cơ thể nhưng tất cả đều mang những vết sẹo trong tâm hồn. Và họ đồng cảm với những sinh linh đã bị mất đi.

Carrie Fischer cũng là một trường hợp may mắn sống sót như Gianna hay Melissa. Cô hoàn toàn cảm nhận được nỗi đau của những thai nhi chỉ còn là các phần cơ thể.

“Khi tôi thấy những phần cơ thể ấy, trái tim tôi tan vỡ vì ý nghĩ rằng mình đã có thể là một trong những đứa bé ấy. Tôi cảm nhận được nỗi đau và sự sợ hãi mà những sinh linh ấy có thể đã phải chịu, vì tôi cũng đã trải qua cảm giác ấy khi mẹ tôi cố phá thai tại một phòng khám ở Texas. Tôi sống sót, nhưng hàng triệu đứa trẻ đã mất mạng vì việc làm dã man ấy”, Carrie nói trong xúc động.

Carrie và chồng, Richard Fisher
Tới gần đây, một trường hợp khác là Melody Olson mới quyết định chia sẻ về câu chuyện của mình. Cô khám phá ra câu chuyện của mình năm 2007 trong một cuốn băng ghi âm của bà mình trước khi mất năm 1999.

Trong cuốn băng, người bà đã kể lại câu chuyện khi mẹ Melody phát hiện mình có thai và bố mẹ cô đã tới Mexico để phá thai. Khi đó, người mẹ đã được đưa một viên thuốc để phá thai nhưng cuối cùng thì như bà Melody nói: “Rõ ràng là nó không có tác dụng, vì giờ cháu đang ở đây đấy thôi!”.

Melody Olsen
Sau khi được xem những hình ảnh về quy trình phá thai, Melody rất sốc và nói: “Tôi không hề biết rằng đây là cách mà họ tiến hành. Tôi tưởng đây chỉ là một thủ thuật đơn giản. Tôi không thể tin rằng bất cứ ai sau khi xem video này lại có thể bước vào phòng khám và tước đoạt đi mạng sống của một con người. Tôi thực sự không thể tưởng tượng nổi. Phải làm thế nào nữa để chúng ta thấy rằng đó không chỉ là một bào thai mà là một đứa trẻ?”.

Một tổ chức chống phá thai có tên là Center for Medical Progress (Trung tâm phát triển y khoa) năm 2015 đã công bố một đoạn phim video trên mạng gây rúng động.

Video là những bằng chứng cho thấy tổ chức Planned Parenthood (PP) vi phạm trầm trọng chuẩn mực đạo đức cũng như luật pháp hiện hành khi mua bán nội tạng những thai nhi mà họ trục ra khỏi lòng những bà mẹ đến nhờ phá thai.

Đoạn phim dài 3 tiếng được quay tại một nhà hàng ở California, ghi lại cuộc trò chuyện giữa hai nhân viên giả dạng làm chuyên gia về nhân sinh học với bác sĩ Deborah Nucatola của tổ chức PP.

Câu chuyện có đoạn nhắc đến việc PP thu lợi với giá tiền từ $30- $100 một "mẫu vật" trục ra từ thai nhi

Planned Parent Hood thì phủ nhận hoàn toàn lời cáo buộc trên, nói rằng đó chỉ là lệ phí cho việc phá thai và chuyển mẫu vật nội tạng thai nhi.

Một chủ đề mà hầu hết những người sống sót đề cập tới trong khi được phỏng vấn đó sự lạnh lùng của nhân viên của Liên đoàn y tế Planned Parenthood và những người khác khi nói về việc mua bán nội tạng của những thai nhi bị phá bỏ.

Gianna Jesson đăng trên trang Twitter của mình: “Thật là shock khi xem đoạn video của một bác sĩ nói về việc buôn bán nội tạng trẻ em. Những đứa trẻ bị ruồng bỏ ngay từ trong bụng như chúng tôi thì sẽ chẳng có ai bảo vệ cả”.

Melody Olson thì chia sẻ: “Việc xem quá trình phá thai đã là quá khủng khiếp rồi nhưng thứ đáng kinh tởm hơn chính là sự thờ ơ của những người đó. Giống như thể đây chỉ là một việc rất bình thường như rửa xe hay cắt thịt gà vậy. Tâm hồn họ có lẽ đã chết rồi”.

“Một bào thai cũng là một con người”

Josiah Presley là một chàng trai trẻ được nhận nuôi sau khi sinh ra thiếu một cánh tay sau lần phá thai của người mẹ. Anh nghi ngờ rằng mình còn có một người anh em sinh đôi đã chết trong lần phá thai ấy.

Josiah Presley với một cánh tay bị mất, di chứng sau lần phá thai của mẹ
Trong cuộc nói chuyện, Josiah chia sẻ: “Khi xem những đoạn video của Planned Parenthood (PP), tôi thực sự kinh hãi nhưng không hề ngạc nhiên. Khi mà việc giết hại những con người vô tội và không thể phản kháng chẳng là gì thì sao lại không kiếm thêm chút lợi từ việc đó chứ?

Điều khiến tôi ngạc nhiên ở đây là việc mà PP hoặc là che giấu hoặc là chỉ đưa ra lời xin lỗi cho sự vô cảm của những nhân viên khi bàn luận về chuyện này.

Nhưng dù sao thì họ cũng chỉ coi những thai nhi này là một nhúm tế bào, vậy thì sao lại phải xấu hổ khi dùng chúng để nghiên cứu, để có thể cứu sống những người khác?

Chúng ta không phải vẫn giết động vật để ăn thịt đấy thôi. Câu trả lời rất đơn giản, vì từ giây phút được thụ thai, mỗi bào thai đều đã là một con người.

Việc PP cố gắng che giấu những video này và đưa ra lời xin lỗi không có tác dụng gì ngoài việc khẳng định rằng phá thai là giết người. Họ có thể biện hộ thế nào cũng được nhưng đến cuối cùng thì việc gọi những bào thai người là một nhúm tế bào rồi sau đó lại lấy nội tạng của những bào thai đó để cứu người là điều vô lý.

Những video này đã một lần nữa khẳng định rằng thai nhi cũng là một con người và chúng cho tất cả mọi người thấy được bộ mặt kinh khủng của việc phá thai.

Trái tim tôi đau đớn cho những mạng sống bị tước đi, vì chính tôi cũng suýt chết ở trong bụng mẹ 19 năm trước. Nhưng điều làm tôi đau đớn hơn cả đó là tôi đang sống trong một thời đại nơi người ta coi phá thai là một chuyện hết sức bình thường. Một quá trình mang lại lợi ích cho một nhóm người nhưng lại lấy đi mạng sống của những người khác”.

Phương Hoa (Dịch từ Health Impact News)

Theo Tuổi trẻ thủ đô

Tổ chức Nhân quyền Quốc tế lên án nạn phá thai ở Trung Quốc chưa dừng lại

Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 vừa qua, cho dù chính quyền Trung Quốc mới cho hủy bỏ chính sách một con kéo dài 35 năm, cho phép các gia đình được sinh hai con. Tuy nhiên, Tổ chức Nhân quyền Quốc tế chỉ ra, chính sách này không mấy tác dụng đối với bảo vệ quyền được sinh con của phụ nữ cũng như quyền được chào đời của trẻ em.


Thực trạng bỏ thai nữ ở Trung Quốc Đại Lục

Ngày 8/3 vừa qua, tổ chức “Nữ quyền không biên giới” có trụ sở tại Mỹ đã lên tiếng, cho dù chính sách một con ở Trung Quốc Đại Lục đã chấm dứt, theo đó chính quyền Trung Quốc Đại Lục thực hiện chính sách cho phép các gia đình được sinh 2 con, nhưng hiện vẫn có nhiều phụ nữ bị ép phải phá thai hoặc làm phẫu thuật triệt sản.

Chị Sài Linh, người sáng lập “Tiếng nói của trẻ em nữ” chia sẻ với VOA: “Vấn đề giết hài nhi nữ ở Trung Quốc Đại Lục vô cùng nghiêm trọng, tỷ lệ bị ép phải phá bỏ là 1/6.” Vì thế chị Sài Linh kêu gọi chính quyền Trung Quốc Đại Lục phải triệt để bỏ hẳn chính sách hạn chế sinh sản này, cho phép mọi người tự do sinh con cái.

Bà Reggie Littlejohn, người sáng lập tổ chức “Phụ nữ không biên giới” cũng lên tiếng, chính sách hạn chế sinh sản chính là thủ phạm gây tội ác cưỡng chế phá thai và triệt sản. Vì nếu một phụ nữ nông dân sinh được con đầu là bé trai thì chị không còn muốn sinh thêm đứa thứ 2 và triệt sản. Vì xác suất sinh bé thứ 2 là gái rất nhỏ. Đồng thời, nếu đứa đầu là bé gái thì họ muốn sinh con thứ 2, nhưng nếu thai thứ 2 lại là gái thì thường sẽ bị phá, vì mọi người muốn còn cơ hội sinh con trai.

Ông Lưu Khai Minh, người phụ trách Viện Nghiên cứu Quan sát xã hội hiện đại ở Thẩm Quyến – Trung Quốc trả lời phỏng vấn của VOA rằng, việc chọn giới tính thai nhi là vấn đề tồn tại từ lâu ở Trung Quốc. Số liệu thống kê sơ bộ cho thấy, từ khi Trung Quốc thực hiện chính sách sinh sản theo kế hoạch đến nay có khoảng hơn 30 triệu thai nữ bị ép phá, đây là nguyên nhân gây tình trạng mất quân bình giới tính ở Trung Quốc, một hệ quả của quan niệm trọng nam khinh nữ trong xã hội truyền thống để lại.

Theo thống kê chưa hoàn chỉnh của “Niên giám Y tế Trung Quốc”, từ 1971 – 2012, tổng số ca sinh non ở Trung Quốc là 270 triệu.

Ông Amartya Sen, người từng được giải Nobel kinh tế học chỉ ra, thế giới có hơn 100 triệu nữ giới bị mất tích vì vấn đề lựa chọn giới tính, trong đó nghiêm trọng nhất là Trung Quốc và Ấn Độ.

Nghị sĩ Chris Smith bang New Jersey thuộc Đảng Cộng hòa (Mỹ) cho rằng, “Cưỡng chế phá thai cũng là tội ác chống lại loài người. Chúng ta phải bảo vệ cả những con người chưa chào đời và người mẹ vô tội nhưng lại phải chịu cưỡng chế bạo lực. Tư tưởng trọng nam khinh nữ cổ hủ gây hệ quả tàn nhẫn này phải bị lên án.”

Nguy cơ già hóa dân số của Trung Quốc Đại Lục

Chính sách một con cùng văn hóa trọng nam khinh nữ ở Trung Quốc Đại Lục gây nhiều vấn đề xã hội nghiêm trọng, đặc biệt là vấn đề già hóa dân số.

Theo thống kê của Ngân hàng Thế giới (World Bank), số người già trên 60 tuổi ở Trung Quốc Đại Lục hiện nay nhiều nhất thế giới với khoảng 220 triệu người. Dự tính đến 2050, số người này tăng lên chiếm 40% nhân khẩu.

Theo tính toán của Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc năm 2015, trước năm 2020 thị trường lao động Trung Quốc sẽ sụt giảm mỗi năm 1,55 triệu người; từ 2020 – 2030 mỗi năm giảm 7,9 triệu người; từ 2030 – 2050 sẽ giảm mỗi năm 8,35 triệu người.

Ông Địch Chấn Vũ, Viện trưởng Viện Xã hội và Nhân khẩu học Đại học Nhân dân Trung Quốc từng than thở, từ giai đoạn “Trung Quốc niên thiếu” đến “Trung Quốc tóc bạc” chỉ mất thời gian chưa đến 20 năm, thời gian rút ngắn hơn nhiều quốc gia Tây phương hơn chục năm.

Theo Secretchina
Tinh Vệ biên dịch

Nguồn: Đại Kỷ Nguyên Tiếng Việt

Hành trình phá thai ở Đức: Câu chuyện khiến mẹ Việt phải suy ngẫm

“Sáng hôm đó, trời bỗng nổi bão tuyết. Chồng tôi nắm tay tôi đi đường tắt đến phòng khám để phá thai…”

LTS: Có quá nhiều điều kỳ lạ mà hẳn rằng mỗi người Việt, vốn đã quá quen với những con số khủng khiếp về nạn nạo phá thai, không thể tin lại có thật!

Câu chuyện về hành trình phá thai của một bà mẹ Trung Quốc sống tại Đức đã cho chúng ta có thêm những hiểu biết về trách nhiệm của cộng đồng đối với mỗi bào thai đang có cơ hội làm người. Và hiển nhiên, đó cũng là câu chuyện rất cảm động về tình mẫu tử.

Nếu một ngày nào đó, bạn phải đứng trước quyết định khó khăn là giữ lại hay bỏ đi sinh linh bé bỏng đang hình thành trong cơ thể của mình, hãy nghĩ đến câu chuyện thấm đẫm tình người này.

Hãy luôn nhớ 1 điều: Ngay cả khi bạn là mẹ đứa bé, bạn cũng không có quyền giết chết 1 sinh linh vô tội!



Ngày 6/12/2007, tôi được thông báo là đã mang thai. Tin sét đánh ngang tai này khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.

Miệng, theo bản năng, tôi nói lời cảm ơn, nhưng tim, lúc ấy, lại nặng trĩu u sầu.

Khi đó, tôi mới kết hôn không lâu. Chồng tôi đang theo học tiến sĩ kinh tế tại Trường Đại học Humboldt, còn bản thân tôi cũng đang theo học tại Đại học Freie Berlin. Hai chúng tôi đã nhất trí rằng 3 năm đầu sau khi kết hôn sẽ không sinh con.

Khi gọi điện cho bác sĩ phụ khoa có tên là Celine hỏi về vấn đề phá thai, tôi không ngờ tới là vị bác sĩ vốn ôn hòa này lại trở nên rất cứng rắn.

“Xin lỗi, phòng khám chúng tôi tuyệt đối không cung cấp các dịch vụ kiểu như vậy.” – xâu trả lời ngoài dự đoán này khiến tôi không khỏi luống cuống.

Tôi cố hỏi thêm: “Vậy, bác sĩ có thể kê đơn thuốc kích thích sinh non được không?”

“Đương nhiên là không! Tại Đức, sử dụng loại thuốc này là vi phạm pháp luật. Vì sao cô lại không suy nghĩ tới việc sinh con?”

Tôi đành phải thú nhận với bác sĩ. Celine trầm ngâm một lúc, rồi miễn cưỡng cho biết: “Chỉ khi có sự đồng ý của Ủy ban Tư vấn tâm lý thuộc Trung tâm Bảo trợ Phụ nữ tại Berlin, chúng tôi mới dám tiến hành phẫu thuật”.

3 ngày sau, vào một buổi chiều, tôi cùng chồng đi tới Ủy ban Tư vấn tâm lý của Trung tâm Bảo trợ Phụ nữ ở thành phố Berlin.

Đón tiếp chúng tôi là nữ chuyên gia khoảng 45 tuổi tên Theresa Kline, một nhà tư vấn tâm lý đã được chính phủ Đức cấp phép.

Trong cuộc nói chuyện, Theresa hỏi tôi vì sao lại quyết định từ bỏ đứa con trong bụng. Bà vừa nghe tôi giải thích, vừa tốc kí. Sau ,đó rất lịch sự, Theresa mời chồng tôi ra ngoài chờ để nói chuyện riêng với tôi.

“Xin hỏi, cô và người nhà đưa ra quyết định này trong tâm lý hoàn toàn thoải mái chứ?”

Tôi không hiểu câu hỏi là có ý gì, liền trừng mắt nhìn bà ấy.

“Tôi muốn hỏi, cô quyết định phá thai hoàn toàn là do quyết định của bản thân, không phải chịu áp lực gì, cũng không bị ai ép buộc đúng không?”, Theresa hỏi lại.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi vừa bực bội, vừa buồn cười. “Không phải chỉ là một cuộc tiểu phẫu phá thai thôi sao, việc gì phải hỏi giống như thẩm vấn hình sự nghiêm trọng như vậy?”, tôi tự nhủ.

Không quá 5 phút sau, Theresa đưa ra một tờ giấy khai và yêu cầu chúng tôi về nhà tiếp tục suy nghĩ về việc này.

Khi hai vợ chồng chán nản đi ra khỏi cửa, vị chuyên gia ấy còn nói vọng thêm một câu: “Luật phá thai của Đức quy định nếu thai nhi lớn hơn 10 tuần tuổi, tuyệt đối không được phép nạo phá. Cô hãy xác định chuẩn thời gian mang thai của mình.”

Thông tin này khiến chúng tôi vô cùng lo lắng. Căn cứ theo kết luận từ phía bác sĩ phụ khoa, tôi đã mang thai được 8 tuần.

Hơn nữa, mấy ngày vừa rồi chạy đôn chạy đáo, so với khoảng thời gian hợp pháp để tiến hành phẫu thuật chỉ còn 12 ngày. Trong khi đó, việc xin ý kiến của Ủy ban này phải mất ít nhất 7 ngày.



Bỏ ngoài tai những lời thuyết phục của chuyên gia tâm lý, tôi tự liên hệ với một phòng khám phụ khoa được chính phủ cấp phép. Các bác sĩ rất thân thiện, nhưng họ cũng yêu cầu phải có thư đồng ý của Ủy ban trên mới tiến hành phẫu thuật.

Mỗi một ngày trôi qua, lòng tôi nóng như lửa đốt. Cuối cùng, tôi cũng nhận được thư đồng ý của Ủy ban Tư vấn tâm lý của thành phố. Bước ra từ trụ sở cổ kính, chúng tôi nhanh chóng bắt xe đi tới phòng khám phụ khoa.

Sau khi ấn chuông cửa, một nhóm thanh niên tiến gần về phía hai vợ chồng, và đưa cho tôi một tập tài liệu, phía trên có dòng chữ in đậm khiến người đọc không khỏi giật mình: “Xin bạn đừng giết một sinh linh vô tội”!

Lúc ấy, tôi vô cùng hoảng sợ. Sau đó, tôi mới biết những người này đến từ Tổ chức Phản đối phá thai.

Sau khi nhận được thư đồng ý, mọi việc đều diễn ra rất thuận lợi. Thời gian phẫu thuật được ấn định vào sáng ngày mùng 9. Trước đó, tôi còn cần tiến hành kiểm tra tổng quát theo yêu cầu.

Vừa bước ra khỏi phòng khám, một phụ nữ trung niên thuộc Tổ chức Phản đối phá thai tiến tới, nói với tôi với giọng nghiêm khắc nhưng vẫn rất lịch sự.

“Cô thực sự quyết định bỏ đứa bé trong bụng? Dù hoan nghênh hay không hoan nghênh sự xuất hiện của bé, cô cũng không nên giết chết một sinh linh. Ngay cả khi cô là mẹ đứa bé, cô cũng không có quyền làm như vậy”!

Tôi vội vàng giải thích: “Chúng tôi đều đang đi học, không có điều kiện…”. Sau đó, tôi chạy luôn vào xe, chỉ kịp nói lại 2 chữ “tạm biệt”!

Việc lớn sắp thành. Đáng lẽ, tâm trạng của tôi sẽ khá thoải mái, nhưng suốt dọc đường, tôi luôn trong cảm giác không vui. Tôi bị ám ảnh bởi ánh mắt của người phụ nữ trung niên ấy.

Tối hôm đó, chúng tôi tới nhà một người bạn tên là Mathew để ăn tối. Sau khi kể lại sự việc này, họ đều nói rằng tôi không cần để ý, bởi mỗi người đều có quyền quyết định cuộc sống của mình. Khi ấy, tôi cảm thấy như tìm được tri ân vậy.

…………

Trước khi trở về, gia đình Mathew nhờ chúng tôi chăm sóc cô con gái Minnie 4 tuổi trong 1 ngày. Hai vợ chồng tôi vui vẻ đồng ý.

Trông Minnie chỉ một ngày thôi, nhưng nụ cười vô tư, hồn nhiên của cô bé đã đánh thức niềm khao khát làm mẹ trong tôi.

“Nếu mình cũng có một đứa bé như vậy thì thật là tốt!”, tôi thầm ước.

Chiều chủ nhật, phòng khám gọi điện thông báo kết quả sức khỏe của tôi hoàn toàn bình thường, có thể tiến hành phẫu thuật đúng như kế hoạch vào ngày hôm sau.

Sáng hôm đó, trời bỗng nổi bão tuyết. Chồng tôi nắm tay tôi đi đường tắt để đến phòng khám để phá thai.

Tuyết phủ đầy đường, trời bắt đầu lạnh nhưng những người thuộc Tổ chức Phản đối phá thai vẫn đứng đó, kiên trì thuyết phục những cô gái đi tới phòng khám.

Cảnh tượng ấy khiến tôi thất thần. Phải tới khi chồng tôi kéo tay đứng dậy để chuẩn bị tiến vào phòng phẫu thuật, tôi mới tỉnh lại.

“Không”! Tôi nói một đầy dứt khoát và vội vã kéo chồng bỏ chạy, chỉ kịp để lại 2 từ “xin lỗi” cho bác sĩ.

Thế nhưng, họ vẫn mỉm cười.

Hai vợ chồng “lòng đầy tự hào” bước ra khỏi phòng khám. Người phụ nữ trung niên hôm trước vui mừng đi tới, rất tự nhiên, ôm tôi một cách thân thiết.

Từ trong túi áo, chị ra một ngôi sao xinh đẹp bằng lụa, đưa cho tôi.

“Bạn thân mến, đây là món quà nhỏ dành tặng cho em bé của bạn. Bạn có biết không, bạn chính là người mẹ thứ 1247 mà chúng tôi thuyết phục thành công”, chị hạnh phúc chia sẻ.

Tôi nắm chặt bàn tay lạnh như băng của người phụ nữ xa lạ ấy. Nhìn những bông tuyết đọng lại trên mái tóc của chị, mắt tôi ướt từ lúc nào không hay.



Con của chúng tôi sẽ ra đời vào đầu tháng 7 năm tới. Tôi đã bảo lưu 1 năm học để ở nhà dưỡng thai và chăm sóc con. Trong những ngày này, cả hai vợ chồng tôi vừa vui mừng, vừa hồi hộp.

Tôi rất muốn chào đón thiên thần của mình ra đời để kể cho con nghe câu chuyện của những người Đức xa lạ nhưng nhân hậu đã nỗ lực giúp tôi giữ lại sinh mệnh quý giá này.

* Theo NTDTV

Nguồn: Soha

Bảo vệ sự sống: Một tiếng kêu báo động về đạo đức xã hội

Phố phường Hà Nội chiều ngày 8/3 thật đông đúc và ồn ào. Dòng người trên các ngã tư, trên từng ngõ phố chật chội với khói bụi mịt mù, khi trời đổ cơn mưa phùn nhè nhẹ. Mọi người trên đường hình như hối hả hơn để về nhà, để chúc tụng, để tìm bạn… trong cái ngày gọi là “Quốc tế phụ nữ”.

Trong sự ồn ào, náo nhiệt đó, trên hè phố, một nhóm mấy chục bạn trẻ lặng lẽ đi, cầm trên tay những tấm pano nhỏ với những dòng chữ như: “Thai nhi cũng là người, các em có quyền được sống”, “Hãy làm ơn, xin đừng giết các thai nhi vô tội”, “Đừng để yếu lòng một lúc rồi hối hận cả đời”…

Nạn phá thai ở Việt Nam: Những cái nhất đáng xấu hổ

Việt Nam là đất nước đang tụt hậu về kinh tế, quốc phòng, an ninh và nhất là đời sống văn hóa xã hội. Đời sống nhân dân thậm chí còn thua cả Lào và Campuchia khi người dân Việt Nam đang đua nhau đi “xuất khẩu lao động” sang Lào với con số tăng vùn vụt hàng năm.

Tuy nhiên, Việt Nam vẫn có những cái “Nhất” mà theo báo chí Việt Nam, đó là “Những cái nhất đáng xấu hổ“, trong đó, có nạn phá thai. Việt Nam đang đứng hàng đầu thế giới và “Nhất” Đông Nam Á về nạn phá thai.

Theo con số thống kê chính thức của Ủy ban quốc gia dân số và kế hoạch hóa gia đình, ở nước ta, cứ 1 trẻ em ra đời thì có 1 bào thai bị phá bỏ. Mỗi năm có 1,2 – 1,6 triệu trẻ em được sinh ra tương ứng với đó con số bào thai bị phá bỏ. Đáng chú ý hơn cả là số trẻ vị thành niên nạo phá thai ở Việt Nam cao hơn nhiều lần so với các quốc gia dẫn đầu về nạo phá thai.

Website của Bệnh viện Tử Dũ 
đưa tin con số 30 triệu người nạo hút thai
Tại Hội nghị thực hiện chính sách pháp luật về chăm sóc sức khỏe sinh sản, sức khỏe tình dục vị thành niên, thanh niên do Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội, Quỹ Dân số Liên Hợp Quốc tổ chức ngày 27/8/2014 thì “Theo thống kê của Hội KHHGĐ Việt Nam, phá thai ở trẻ vị thành niên hằng năm là 300.000 ca, chiếm tỷ lệ 20%”.

Tuy nhiên, theo các đại biểu, tỷ lệ nạo phá thai ở vị thành niên (VTN) tại Việt Nam có xu hướng gia tăng và có thể còn cao hơn con số 300.000 ca/năm, bởi không được thống kê đầy đủ.

Một con số giật mình, khi Bệnh viện Từ Dũ đưa tin trên website của mình rằng: “Việt Nam là một trong những nước có tỉ lệ phá thai cao nhất ở Châu Á và thế giới, riêng tại BV Từ Dũ hàng năm giải quyết gần 30 triệu trường hợp đến bỏ thai“, theo BS. Dương Phương Mai. Trưởng khoa KHGĐ – BV Từ Dũ, Sài Gòn.

Những hậu quả khôn lường

Báo chí Việt Nam đã có một số bài viết về tác hại của việc phá thai. Nhiều bài viết đã chỉ ra tác hại, những ảnh hưởng về thể chất và tinh thần của việc phá thai đối với phụ nữ và đối với xã hội. Đặc biệt tình trạng “trẻ hóa lực lượng” nạo phá thai trong độ tuổi vị thành niên đã hết sức đáng báo động.

Tuy nhiên, so với những bài viết “lăng xê” các cảnh ăn chơi trác táng, những cảnh hở hang, các bài viết về chuyện phòng the… thì những bài viết nói về tác hại của phá thai chỉ như muối bỏ biển. Vì thế, những tiếng báo động của xã hội trên báo chí, thậm chí không có tác dụng mấy cho việc ngăn ngừa tệ nạn này.

Một số tác giả đã chỉ rõ những tác hại khôn lường với những hậu quả khủng khiếp đối với con người khi phá thai. Những bài viết đó đã nêu được một số khía cạnh, một số mặt hậu quả sau khi phá thai. Nhưng, về tổng thể, chưa nêu được những hậu quả của yếu tố tinh thần và mặt nguyên tắc đạo đức xã hội.

Trên hết, đó là tước đi mạng sống của một sinh linh, mà theo nguyên tắc của cuộc sống, thì không ai được phép làm điều đó.

Việc nạo phá thai không chỉ là những ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống gia đình, thể chất của người mẹ, mà điều quan trọng hơn, đó là sự coi thường mạng sống của người khác được dung túng và thậm chí là khuyến khích ở một mặt nào đó, ở một số nơi nào đó thậm chí một cách ngang nhiên. Điều này tạo ra tâm lý chấp nhận bạo lực, giết người, cưỡng đoạt mạng sống người khác ngay từ những đứa trẻ vị thành niên. Và chính điều đó, tạo nên sự suy đồi không thể cưỡng được của đạo đức, văn hóa xã hội Việt Nam.

Nguyên nhân của mọi nguyên nhân

Ở Việt Nam thời Cộng sản, một thời gian dài, việc quan hệ giới tính là chủ đề cấm kỵ được thực hiện bằng các điều không có trong luật mà chủ yếu bằng hệ thống chính quyền, đảng và tổ chức. Việc quan hệ tình dục ngoài hôn nhân được coi là một “trọng tội” đối với cộng đồng dân chúng. Với “trọng tội” này, thì các cấp chính quyền, đảng ủy, cơ quan, công đoàn… vào cuộc và bằng nhiều biện pháp khắt khe nhiều khi quyền cơ bản của con người, của phụ nữ không được đếm xỉa đến. Những khi đó, con người lấy việc hành hạ nhau trong vấn đề này như một trò tiêu khiển và vui thú mà thôi.

Thời kỳ đó, gọi là “thời Lê Duẩn”.

Trong thời kỳ đó ở Việt Nam, việc quan hệ tình dục ngoài gia đình, ngoài hôn nhân có lẽ hầu như chỉ có lãnh đạo cao cấp mới được tự do, còn dân chúng thì đó là một điều không thể tha thứ.

Thế rồi, khi đất nước chìm trong đói nghèo và lạc hậu, nhà nước buộc phải “mở cửa”, các trào lưu được tha hồ bùng phát, trong đó có tham nhũng, băng hoại và cả tự do tình dục.

Hệ thống tư tưởng Mác – Lenin lấy vật chất làm đầu với định nghĩa “vật chất quyết định ý thức” đã ngấm sâu trong xã hội và bỏ qua hầu hết các ý nghĩa về tinh thần, trong bối cảnh này, đã phát huy tác hại của nó trong từng lĩnh vực. Về giáo dục, nạn mua bán bằng cấp, quan hệ thầy trò thay đổi, chỉ là hiện tượng bán, mua. Ở các trường học, người ta không giáo dục các kiến thức giới tính, không giáo dục những vấn đề về đạo đức làm người, làm cha mẹ, về việc giết đi các sinh linh là tội ác. Thay vào đó, họ giáo dục thứ đạo đức, tư tưởng vô thần.

Phố Phá thai – Đường Giải Phóng, Hà Nội
Quan hệ gia đình cũng nhiều thay đổi theo các trào lưu xã hội. Giá trị gia đình truyền thống không còn cơ sở tồn tại, bởi sự tác động của trào lưu đề cao vật chất.

Khi đó, tự do tình dục, một “cơn bão” đã từng làm mưa làm gió ở xã hội phương Tây, sau nhiều năm đã lắng xuống trả lại các giá trị gia đình, thì nay lại được dịp tràn vào Việt Nam.

Và nạo thai, được coi chỉ là một “biện pháp kỹ thuật” để phục vụ mục đích cách mạng, để đạt được những chỉ tiêu xã hội về vấn đề tăng dân số. Về mặt cá nhân, đó được coi là biện pháp giải quyết được những khó khăn do nạn ăn chơi đàng điếm mang lại.

Tuyệt nhiên, chưa ai giải thích cho xã hội về tác hại đối với vấn đề đạo đức xã hội, về tinh thần, những vấn đề về tâm linh… của việc nạo thai.

Đồng thời, dù không có văn bản khuyến khích, nhưng việc buông lơi, cấp phép ngang nhiên cho những cơ sở, thậm chí là những đoạn phố ngang nhiên quảng cáo phá thai, đã kích thích và thậm chí trong một chừng mực nào đó khuyến khích giới trẻ sử dụng các dịch vụ này chỉ như việc chữa đau bụng hoặc uống thuốc cảm sốt.

Các bạn trẻ lên đường

Trước những hiện tượng xã hội suy đồi và tội ác được thực hiện nhởn nhơ, các nhóm bảo vệ sự sống ra đời. Ở đó, có những cụ già đã nhiều tuổi vẫn hăng hái động viên nhóm trẻ là các sinh viên, cựu sinh viên tham gia công việc bác ái này.

Bằng khả năng nhỏ bé của mình, các nhóm bảo vệ sự sống trước hết là chăm sóc các thai nhi, những sinh linh vô tội bị vứt bỏ. Họ đã lầm lũi thu nhặt các hài nhi về nơi an nghỉ, chăm sóc những đứa trẻ bị chính bố mẹ nó giết hại với sự tiếp tay của bác sĩ và hệ thống y tế đang xuống cấp trầm trọng về y đức. Hàng ngàn đứa trẻ qua mấy năm đã được tập trung về nghĩa địa thai nhi, những đứa trẻ bị vứt bỏ đó cũng được trân trọng như những con người bình thường.

Họ đến các trường đại học, các trung tâm tập trung nhiều bạn trẻ, để truyền thông bằng lời kêu gọi, bằng hình ảnh, bằng các tờ rơi kêu gọi tình người, tình mẫu tử trong những con người nhiều khả năng là khách hàng của các cơ sở nạo phá thai.

Họ đến các cơ sở chuyên nạo phá thai, với thông điệp: nạo thai là giết người, giết người là tội ác… nhằm cảnh báo những người tham gia vào việc giết chết các sinh linh vô tội.

Công việc của những thành viên này hoàn toàn thiện nguyện bằng chính tâm hồn và sự thúc giục của lương tâm mình: cần một lời cảnh báo cho xã hội về đại nạn phá thai hiện nay.

Hàng tháng, khi có điều kiện, nhóm này lại lên đường với những băng rôn, những tờ rơi và bằng nhiều cách khác nhau, lên tiếng cho toàn xã hội về một vấn nạn khủng khiếp, ảnh hưởng đến xã hội không chỉ về mặt thể chất con người, vật chất xã hội mà cả về mặt tinh thần, đạo đức của một đất nước, một dân tộc.

Các nhân viên y tế trên phố phá thai nhìn nhóm BVSS
Tiếp xúc với các bạn trẻ làm công việc thiện nguyện này, các bạn cho biết: không thiếu những khó khăn, những hiểu nhầm, thậm chí hiểu đúng nhưng với cách nhìn ác cảm và sự thiếu đạo đức, để ngăn chặn họ làm những công việc có ích và cần thiết này cho xã hội. Những khó khăn đó, đến từ nhiều nơi, từ hệ thống chính trị, từ hệ thống bệnh viện, cơ sở y tế, từ các bác sĩ… và thậm chí đến từ cả các nạn nhân.

Nhưng, các bạn vẫn lên đường, âm thầm và kiên trì với một hy vọng nhỏ nhoi: cất lên một tiếng nói báo động cho xã hội và âm thầm chăm sóc các sinh linh bị chối từ và vứt bỏ.

J.B Nguyễn Hữu Vinh