Khách ghé thăm

free counters

Người theo dõi

Ngươi không được hùa theo số đông để làm điều trái

Trong một tác phẩm thu góp các chứng từ về cuộc đời Cha thánh Pio thành Pietrelcina (1887-1968), Cha Bruno Borelli kể lại câu chuyện sau đây.

Đối diện với tòa cáo giải, nơi Cha thánh Pio đang giải tội, một hối nhân ngồi nơi chiếc ghế dài, đợi đến lượt mình. Đó là ông Mario Tentori. Trong lúc đang chăm chú xét mình, bỗng ông nghe tiếng Cha thánh Pio hét lớn:

- Hãy xéo đi, hỡi loài thú vật, hãy xéo đi...!

Giật mình ngước mắt nhìn lên, ông Mario Tentori trông thấy một người đàn ông, vừa quì gối xuống, đã vội đứng lên ngay trước tiếng hét xua trừ của Cha thánh Pio. Ông ta cúi mặt lầm lũi bước đi trong dáng điệu bối rối và xấu hổ thẹn thùng.

Ngày hôm sau, ông Mario Tentori lấy xe lửa từ Foggia (Nam Ý) để trở về Milano (Bắc Ý). Lúc ông bước vào thì trong toa xe lửa lúc ấy chỉ có một hành khách duy nhất. Xe lửa chạy được một quãng thì người khách đến trước bỗng chăm chú nhìn ông Mario Tentori và tỏ thái độ như muốn bắt chuyện làm quen. Sau một hồi do dự, ông ta cất tiếng hỏi:

- Hình như ngày hôm qua ở San Giovanni Rotondo, nơi phòng thánh, ông ngồi đợi đến lượt để vào vào tòa xưng tội với Cha Pio phải không?

Ông Mario Tentori vui vẻ trả lời ngay:

- Đúng thế!

Người kia tiếp tục câu chuyện:

- Tôi ngồi cùng một băng ghế với ông. Và tôi là người vào tòa xưng tội trước ông. Chính tôi là người mà Cha Pio xua đuổi và gán cho chữ ”loài thú vật”. Ông còn nhớ không?

Ông Mario Tentori đành xác nhận:

- Đúng như vậy!

Người khách buồn bã nói thêm:

- Quí anh chị em đang ngồi gần tòa giải tội hẳn không nghe rõ hết câu nói của Cha Pio, giải thích lý do tại sao ngài xua đuổi tôi. Trọn câu nói của Cha Pio là như thế này:

- Hãy xéo đi hỡi loài thú vật, hãy xéo đi, bởi vì - cùng với sự đồng lõa của vợ - chính ngươi đã phá thai đến ba lần!

Anh có hiểu không? Cha Pio nói rõ:

- Chính ngươi đã phá thai!

Cha Pio nói thẳng vào mặt tôi như thế. Và sự thật là như vậy. Bởi vì, ý tưởng phá thai luôn luôn phát xuất từ chính tôi. Chính tôi xúi dục và ép buộc vợ tôi phải phá thai.

Nói xong, người đàn ông ôm mặt bật khóc nức nở. Tiếng khóc bộc lộ nỗi niềm đau đớn đắng cay chen lẫn tâm tình ăn năn thống hối. Tiếng khóc còn diễn tả sự dốc lòng chừa:

- Kể từ nay sẽ không bao giờ còn dám tái phạm tội giết người, giết chết bào thai trong dạ vợ và là đứa con thân yêu của cả hai vợ chồng.


... Một nam hối nhân từng là con thiêng liêng của Cha thánh Pio kể lại như sau.

Lần xưng tội thứ nhất với Cha Pio, tôi bị ngài đuổi ra khỏi tòa cáo giải. Đến lần xưng tội thứ hai, sau khi nghe tôi xưng thú mọi lỗi lầm, Cha Pio hỏi tôi:

- Con còn tội nào nữa không?

Tôi thưa không. Nhìn thẳng vào mắt tôi, ngài hỏi:

- Hai vợ chồng con có sống một cuộc hôn nhân thánh thiện, theo đúng thánh ý THIÊN CHÚA không?

Tôi thành thật thú nhận:

- Thưa Cha không. Bởi lẽ các bác sĩ cấm chúng con không được có thêm con cái nữa.

Nghe xong, Cha Pio nhấn mạnh từng câu hỏi:

- Lấy quyền gì và lý do gì mà các bác sĩ dám xen mình vào cuộc sống và các quyết định của hai vợ chồng con?

Tôi thưa:

- Các bác sĩ bảo rằng nếu mang thai thêm thì chúng con sẽ cho ra chào đời một con quái vật!

Cha Pio hét lớn:

- Đó chính là điều mà con đáng tội!

Nói xong, Cha Pio lại một lần nữa đuổi tôi ra khỏi tòa giải tội ..

... Chứng từ thứ ba liên quan đến một phụ nữ.

Một ngày, sau khi xưng tội ở San Giovanni Rotondo (Nam Ý) và trở về khách sạn ở Villa Maria, một người đàn bà trung niên mang dáng điệu thật ảo não. Bà khóc liên miên đầm đìa, khóc không ai an ủi được. Mọi người ngạc nhiên không hiểu lý do tại sao. Sau cùng, khi cơn buồn tạm lắng dịu, bà giải thích cho mọi người nghe, với hai hàng nước mắt tiếp tục chảy dài. Bà nói:

- Cha Pio đuổi tôi ra khỏi tòa giải tội bởi vì tôi thưa với Cha là chồng tôi không muốn có con. Cha hét lớn cùng tôi rằng: ”Rồi thì cả hai người sẽ bị bệnh ung thư”.

Mọi người tìm lời an ủi người đàn bà đang âu sầu phiền não quá độ. Nhưng người đàn bà quả quyết trả lời với nét kinh hoàng diễn tả ngay nơi đôi mắt:

- Ung thư đã đến rồi. Chồng tôi đã bị ung thư rồi!

... Chứng từ do Chị Vincenza Tremigliozzi, Bề Trên Nhà Tiếp Khách Thánh Giuse ở San Giovanni Rotondo kể lại.

Có một bà khách, trọ nơi Nhà chúng tôi, bị Cha Pio từ chối không ban phép xá giải cho bà. Thấy bà ta buồn sầu quá độ, tôi liền đích thân đến gặp Cha Pio và thưa với ngài:

- Thưa Cha, người đàn bà kia khóc lóc đầm đìa.

Cha Pio hỏi lại tôi:

- Thế thì bà ta không nói cho con biết tại sao Cha đuổi bà ư?

Tôi đáp:

- Thưa Cha có. Bà nói bởi vì bà không muốn có con.

Cha Pio liền lấy thái độ thật trang nghiêm và nói với tôi:

- Con phải nói thêm với bà ta là bà không được lãnh các bí tích của Chúa.

Nghe Cha Pio nghiêm khắc lên án như thế, tôi đứng lặng thinh không dám phản ứng hoặc thưa thêm lời nào.

... THIÊN CHÚA phán tất cả những lời sau đây. Ta là THIÊN CHÚA của ngươi. Ta đã đưa ngươi ra khỏi đất Ai Cập, khỏi cảnh nô lệ.. Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được phao tin đồn nhảm. Đừng làm chứng gian mà tiếp tay với kẻ xấu. Ngươi không được hùa theo số đông để làm điều trái.. Ngươi không được thiên vị người yếu thế khi họ có việc kiện tụng.. Ngươi không được làm thiệt hại đến quyền lợi của người nghèo cậy nhờ ngươi, khi họ có việc kiện tụng. Ngươi phải lánh xa điều gian dối. Ngươi không được giết chết kẻ vô tội và người công chính, vì Ta không cho kẻ có tội được trắng án. Ngươi không được nhận quà hối lộ, vì quà hối lộ làm cho những kẻ sáng mắt hóa ra đui mù và làm hỏng việc làm của những người công chính (Xuất Hành 20,13-15 / 23,1-8).

(La Casa Sollievo della Sofferenza, Gennaio/2006, trang 30).

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt




Theo Radio Vatican

Sự Sống – quà tặng của Thượng Đế

Một điều nghịch lý trong xã hội của chúng ta, đó là có những người ngược xuôi tốn phí tiền của và thời gian để mong sinh được một đứa con, trong khi có những người đang tâm hủy bỏ mầm sống trong lòng mình; Có những bệnh nhân ung thư, cố gắng chạy chữa, hầu kéo dài sự sống bao lâu có thể, trong khi đó có những người đang khỏe mạnh sung mãn lại tự kết liễu đời mình; Dư luận rất nhạy cảm với hình ảnh những động vật bị giết, nhưng lại rất thờ ơ với việc phá thai, tức là giết chết chính đồng loại của mình. Tiếc thay, những nghịch lý này ngày càng nhiều, là nguyên nhân của biết bao tệ nạn xã hội. Con người đã đánh mất thức rằng sự sống là ân ban vô giá mà Thượng Đế ưu ái trao ban. Trân trọng và bảo vệ sự sống là giáo huấn quan trọng của các tôn giáo nói chung và đặc biệt là Kitô giáo.

Một cặp vợ chồng được báo chí nêu gương về lòng nhân ái, đó là anh chị Tống Phước Phúc, sinh năm 1976, ở tổ dân phố số 8, phường Phương Sài, thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa. Hơn mười năm qua, anh chị đã âm thầm làm việc phúc đức, đó là đi gom thai nhi bị phá bỏ về an táng. Anh chị đã mua 5.000 m2 đất để làm nghĩa trang mang tên “Nghĩa trang đồng nhi” và đã an táng 11.000 hài nhi xấu số. Báo chí cũng cho biết, anh chị còn nuôi gần một trăm trẻ mồ côi. Không biết anh chị Phúc theo tôn giáo nào, nhưng điều đã thôi thúc anh chị hy sinh, đó là lòng nhân ái. Anh tâm sự: “Một sinh linh dù chưa kịp thành hình nhưng cũng đã là một con người. Với suy nghĩ đó, tôi lập nghĩa trang đồng nhi làm nơi yên nghỉ của những hài nhi bị bỏ rơi, đồng thời thức tỉnh lương tri của những người cha, người mẹ đang tâm vứt bỏ những đứa con bé bỏng của mình” (x. Báo điện tử “An ninh thủ đô” ngày 11-1-2015).

“Bảo vệ sự sống” là một loại hình mục vụ mới xuất hiện từ hơn một thập niên trở lại đây. Đây là công việc âm thầm và đòi hỏi hy sinh. Theo quan niệm dân gian, xác chết là người “cõi âm”. Liên hệ đến xác chết có thể gây nhiều rủi ro phiền toái, nên tốt nhất là xa tránh. Vậy mà anh chị em thiện nguyện của các nhóm Bảo vệ sự sống lại chấp nhận làm cái việc “khóc người dưng” ấy. Được biết, từ Bắc vào Nam đều có những nhóm thiện nguyện làm việc thiện này, trong số đó có nhiều nhóm Công giáo và một số dòng tu. Những sinh linh bé nhỏ vô tội không được cất tiếng khóc chào đời rất cần có người bao dung chăm sóc. Tại Hải Phòng, nhóm bảo vệ sự sống công giáo đã hoạt động được gần 10 năm nay. Cũng như trong trường hợp của anh Tống Phước Phúc, lúc đầu, các bác sĩ còn ngờ vực cho rằng đây là những hoạt động mờ ám. Một số người còn phao tin, đây là nhóm người đi lấy thai nhi để làm bùa ngải… Với thời gian, anh chị em thiện nguyện đã gây được lòng tin nơi các thầy thuốc. Có những người mẹ, sau khi cam tâm hủy diệt mầm sống trong lòng mình, đã tìm đến nơi nghĩa trang cầu nguyện để phần nào vơi đi sự ân hận muộn màng.

Mặc dù chưa được chào đời, những thai nhi là những con người. Có rất nhiều câu chuyện được kể liên quan đến các thai nhi bị giết hại. Nhiều lúc, người ta nghe thấy, tiếng trẻ em nô đùa và vui hát mà không nhìn thấy ai. Có em về “báo mộng” cho biết ngôi mộ của mình đã bị sập. Có những khi các em báo trước những ngày sắp tới sẽ có những sự việc xảy ra, mà sau đó, họ thấy những tiên báo đó trở thành hiện thực. Một điều mà ai cũng cảm nhận, đó là niềm vui và sự thanh thản khi tham gia những hoạt động từ thiện này.

Những hoạt động từ thiện nêu trên cũng gây được tác động nơi một số bác sĩ. Dù là luật nhà nước Việt Nam cho phép phá thai, nhưng theo luật Thiên Chúa, đó là một tội ác. Nhiều bác sĩ đã tâm sự: “Cũng biết phá thai là điều ác, nhưng vì là cái nghề cái nghiệp thì phải làm”. Có bác sĩ kể lại kinh nghiệm đau thương trong nghề, khi có trường hợp phá thai khi quá lớn, mắt em bé đã bị giết còn mở trừng trừng một cách ai oán. Người thầy thuốc phải xin lỗi em và sau đó mắt em mới khép lại. Có lẽ đó là cái nhìn ám ảnh người thẩy thuốc này suốt đời. Có nhiều người cha mẹ, đã trót một lần phá thai, sau này suốt đời ân hận và cố gắng làm việc thiện để bù đắp lỗi lầm ấy.

Một số cô gái trót mang thai, sau khi tiếp xúc với các thiện nguyện viên, đã từ bỏ ý định phá thai và đã sinh con bình thường. Tại một vài nơi, các dòng tu và tu hội đã lập những “nhà mở” để đón tiếp những em mang thai ngoài ý muốn. Nơi đây, các em được nuôi dưỡng và động viên khích lệ, để tìm lại niềm tin vào cuộc sống. Những em này, sau khi sinh con, có thể để lại con của mình tại các nhà mở. Một số em, sau thời gian lưu trú tại đây và sau khi sinh con, đã chấp nhận mang đứa con mới sinh về để nuôi dưỡng. Tại những nhà mở này, tình mẫu tử được khơi dậy nơi những người tưởng chừng như hoàn toàn mất hy vọng vào tương lai. Nơi đây, họ học biết sự trân trọng sự sống, là quà tặng vô giá của Thượng Đế. Họ cũng nhận ra, được làm mẹ là một thiên chức thiêng liêng. Có những người, có thể vì một nguyên nhân chủ quan hay khách quan, đã mất đi vĩnh viễn thiên chức này. Có lúc, những thiện nguyện viên gặp lại những cô gái với đứa con đã vài tuổi, lòng trào dâng một niềm vui vì thấy những em bé suýt trở thành nạn nhân của phá thai, nay được sống làm người.

Trong lãnh vực sự sống, một hiện tượng nữa đáng quan tâm, đó là càng ngày càng có nhiều người tự tử, trong số đó có những người ở tuổi vị thành niên. Lý do dẫn đến việc tự kiết liễu đời mình nhiều khi lãng xẹt: trượt thi cử, bị cha mẹ hay cô giáo mắng, mâu thuẫn bạn bè, thất tình… Có những bạn trẻ được học hành bằng cấp hẳn hoi, tương lai xán lạn trước mắt, chỉ trong một phút nông nổi đã tự kết liễu đời mình, để lại nỗi đau khổ ân hận cho người thân. Làm thế nào để giảm thiếu số người tự tử? Đây là câu hỏi không dễ trả lời. Một xã hội dễ dàng phá thai thì đương nhiên cũng dễ dàng tự tử. Cần có sự kết hợp giữa gia đình và nhà trường. Đối với các xứ đạo, vai trò của linh mục và tu sĩ không kém phần quan trọng để góp phần giáo dục ý thức tôn trọng và bảo vệ sự sống. Trong lãnh vực này, các tôn giáo đóng vai trò quan trọng, giúp con người nhận ra sự sống là ân ban của Thiên Chúa. Con người không có quyền định đoạt sự sống hay sự chết của mình.

Sách Giáo lý Công giáo đã nêu rõ quan điểm của Giáo Hội về sự sống: “Sự sống con người phải được coi là điều linh thánh, vì từ khởi đầu của mình, sự sống đó đòi phải có hành động của Đấng Tạo Hóa và mãi mãi được liên kết một cách đặc biệt với Đấng Tạo Hóa, là cùng đích duy nhất của mình. Chỉ có Thiên Chúa là Chúa của sự sống từ khi sự sống khởi đầu cho tới khi kết thúc: không ai, trong bất cứ hoàn cảnh nào, có thể dành cho mình quyền trực tiếp đem cái chết đến cho một thụ tạo nhân linh vô tội” (Sách GLCG, số 2258).

Những “nghĩa trang đồng nhi” dù ở hình thức nào cũng là những tiếng kêu mời gọi con người hãy dừng tội ác giết người. Vì xã hội đã công nhận là hợp pháp tệ nạn phá thai, nên những hành động giết người cướp của cũng được một số người coi là “hợp pháp”? Những sinh linh bé bỏng đáng thương không được cất tiếng khóc chào đời, nhưng đang gào thét kêu gọi lương tri của chúng ta. Ước mong những người có trách nhiệm hãy tỉnh ngộ, để phẩm giá con người được tôn trọng và thế giới được an bình.

+ ĐGM Giuse Vũ Văn Thiên


Nguồn: Giáo phận Hải Phòng

19 giây - phá thai: tội ác và sự khủng hoảng lương tâm

“Phá thai” – nhắc đến hai từ này, hẳn là hầu hết tất cả chúng ta đều không cảm thấy xa lạ. Thậm chí rằng có một đại bộ phận còn chẳng hề có cảm giác rúng động kinh hoàng khi nghe đến hai từ ấy. Và thậm chí họ đã cổ súy hay thực hiện việc phá thai mà không có một chút mặc cảm tội lỗi.

VÌ SAO?

Câu trả lời là: vì chúng ta không đủ ý thức đó là một tội ác, vì chúng ta đã “bình thường hóa” việc phá thai, vì chúng ta ích kỷ đặt những lợi ích của chính mình lên hàng đầu – những lợi ích mà chúng ta lầm tưởng rằng sẽ đem lại hạnh phúc cho mình sau khi phá bỏ thai nhi đó… và vì sao nữa? – Vì chúng ta quá bất công khi đã không xem thai nhi LÀ MỘT CON NGƯỜI – dù sự thật, thai nhi là một con người đúng nghĩa không khác gì chúng ta cả, chỉ khác ở chỗ là chưa được sinh ra.

BÀI TOÁN CẤP BÁCH: 19 GIÂY

Theo thống kê từ Ủy ban Quốc gia về Dân số - Kế hoạch hóa Gia đình, mỗi năm có đến 1.200.000 – 1.600.000 bào thai bị phá bỏ. Tương ứng với việc cứ 19 giây trôi qua, một em bé bị giết.

Chúng ta thường đọc qua các con số tổng hợp trong tin tức mà ít khi để ý đến ý nghĩa của chúng. Có những người khi đọc về số liệu phá thai thường thốt lên “NHIỀU QUÁ !!!”. Nhưng hầu như đó chỉ là một lời cảm thán thốt lên rồi im bặt. Và trong số những người bật thốt lên đó, có mấy người hình dung ra được NHIỀU QUÁ thật sự là NHIỀU cỡ nào? Chúng ta hiểu rằng nó là một tội ác nhưng còn để cảm nhận được tội ác đó kinh khủng đến mức nào thì ít ai hình dung ra.



Sau đây, chúng ta hãy cùng làm một bài so sánh từ các số liệu để cùng nhau phần nào nhận thức được về mức độ nghiêm trọng của tội ác phá thai:

Theo báo cáo về dân số năm 2013 thì tỉnh Thừa Thiên Huế có: 1.123.800 người. Điều này có nghĩa, tỷ lệ các thai nhi bị giết chết còn cao hơn dân số của tỉnh Thừa Thiên Huế. Nếu mọi người đều thừa nhận sự thật thai nhi là một con người thì điều đó đồng nghĩa, chúng ta đã giết toàn bộ dân cư tỉnh Thừa Thiên Huế chỉ trong một năm vừa qua.

Tương tự như vậy, hãy xem các thành phố khác có bao nhiêu người :

Hà Tĩnh: 1.242.700 người

Đà Nẵng: 992.800 người

Nha Trang: 1.192.500 người

Tp. Hồ Chí Minh: 7.818.200 người

Hà Nội: 6.936.900 người

Nói đến đây chúng ta đã có thể phần nào hình dung được quy mô và tầm nghiêm trọng của tội ác này. Nhưng sẽ còn khủng khiếp hơn nếu chúng ta nói về tốc độ của việc phá thai. Một năm chúng ta có tất cả là 31.536.000 giây, so sánh với số ca phá thai bằng một phép tính đơn giản, chúng ta có kết quả : cứ 19 giây lại có một thai nhi bị giết. Cứ một vòng quay đồng hồ (1 phút), sẽ có 3 thai nhi phải chết.



PHÁ THAI – “NẠN DIỆT CHỦNG POLPOT” TIỆM TIẾN

Hẳn ai trong chúng ta nếu đã từng học qua lịch sử thế giới thì không thể nào không biết đến sự kiện mang tên “nạn diệt chủng của Polpot” (Khmer Đỏ). Cả thế giới đều khẳng định Polpot là một tội ác đáng kinh tởm nhất trong lịch sử nhân loại. Bởi chỉ trong một giai đoạn ngắn từ 1975 – 1979, vỏn vẹn chỉ có 4 năm, mà chế độ Polpot đã giết hại dã man từ 1,5 tới 2,3 triệu người, trong tổng dân số gần 8 triệu đồng bào Cambodia, đó là chưa kể đến con số hàng ngàn người Việt Nam sống quanh biên giới Việt Nam – Cambodia.

Vấn đề tôi đơn cử ra ở đây không chỉ đơn thuần là một câu chuyện lịch sử, mà câu hỏi chính yếu cần được đặt ra: tại sao nghe đến con số thống kê 2 triệu sọ người được chất đống ở “Cánh đồng chết” (Killing field), chúng ta có thể thảng thốt khẳng định đó là tội ác diệt chủng của Polpot, vậy mà sao khi nhìn vào con số thống kê trung bình từ 1,2 – 1,6 triệu thai nhi bị phá bỏ MỖI NĂM chỉ riêng tại Việt Nam, chúng ta lại không dám thẳng thắn nhìn nhận rằng ĐÂY CŨNG LÀ MỘT TỘI ÁC KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC ?!

Trong khi nạn diệt chủng Polpot chỉ xảy ra 4 năm và đã bị ngăn chặn, còn nạn phá thai vẫn hàng năm giết đi hàng triệu triệu thai nhi mà không có dấu hiệu ngừng lại.

Chẳng phải chúng ta đã quá bất công khi định đoạt mạng sống của các em thay vì lắng nghe tiếng nói lương tâm của mình vang lên dù chỉ trong khoảnh khắc?

Polpot đã giết người bằng những dụng cụ thô sơ nhất như cuốc, thuổng, xẻng, gậy, dùi cui, chông, búa, rựa… tất cả những gì có thể làm chết một con người đều được Polpot tận dụng triệt để.

Còn phá thai thì sao? Có khác gì khi người ta thọc que chọc vào trong tử cung của người phụ nữ để phá đi thai nhi, thậm chí khi thai nhi đã lớn, người ta còn dùng cây gắp để kéo các bộ phận của thai nhi ra và dùng kéo cắt rời thành từng khúc.


Quy trình nạo phá thai
Sau bao nhiêu năm, dù nạn diệt chủng Polpot đã qua đi nhưng mỗi khi tham quan “Cánh đồng chết”, những du khách đều kể lại như thể họ còn nghe văng vẳng tiếng kêu la thảm thiết của những nạn nhân bị giam cầm trong chốn âm u chết chóc đó. Và chúng ta rợn người vì xót xa khi tưởng tượng lại. Nhưng chúng ta mãi mãi không thể tưởng tượng nổi sự đau đớn, sợ hãi và tuyệt vọng đó, bởi vì đó không phải là kinh nghiệm tự thân của chúng ta.

Cũng vậy, chúng ta đã vô cùng bất công khi bỏ qua cảm nhận của các thai nhi. Chúng ta quên mất sự đau đớn mà các thai nhi phải gánh chịu khi bị các dụng cụ phá thai tấn công để tước đoạt mạng sống. Sự chủ quan của chúng ta đã cho rằng không kêu la là không đau đớn. Nhưng nỗi đau còn lớn hơn tiếng kêu la đó là đau đớn mà không thể gào thét. Các thai nhi chỉ có thể kêu la trong im lặng và bất lực. Các em không thể tự lên tiếng, không thể thốt lên tiếng nói của chính mình để đòi lại quyền được sống, đòi lại tự do và ý chí của mình. Còn nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau thầm lặng của các em khi bị tước đoạt quyền con người?!



Trong xã hội ngày hôm nay, tiếng lương tâm của con người bị lấn át đi bởi những tiếng nói khác. Những tiếng nói ồn ào tự bao biện. Con người ta nghĩ ra hàng trăm lý do để tự thuyết phục rằng phá thai là quyết định đúng đắn, dù cho tiếng lương tâm của họ kịch liệt phản đối.

Giống như động lực thúc đẩy Polpot là tái xây dựng xã hội, nhưng hậu quả để lại chính là hai triệu sọ người Cambodia. Ngày nay, những lý do về khủng hoảng kinh tế, sự gia tăng dân số không kiểm soát, định kiến xã hội, hạnh phúc cá nhân… không là gì khác ngoài cái cớ để người ta từ bỏ con của mình. Lý tưởng của Polpot hay lý do để phá thai thoạt nhìn đều là “chính đáng” và tốt đẹp, nhưng kết quả thì sao?

Những kẻ phạm tội ác diệt chủng cũng như tội ác chống lại con người luôn luôn dùng những lời bao biện để phủ nhận nó và dần dần ngày hôm nay, xã hội rơi vào một cuộc khủng hoảng về tiếng nói lương tâm bị lịm tắt dần trong sự vô tâm và chai đá của tâm hồn.

Phá thai là một tội ác giết người. Và hơn thế nữa cũng là một cuộc diệt chủng tiệm tiến.

Cứ 19 giây là một em bé – một con người thực thụ – bị tiêu diệt. Hãy để tiếng nói lương tâm của chúng ta vang lên trong một xã hội dần vô cảm trước tội lỗi. Hãy để tiếng nói ấy có âm thanh lớn hơn để chống lại nạn phá thai.

Hãy đấu tranh để tội ác giảm đi và tình yêu thương con người cùng sự nhân bản được tăng lên.

Hãy cùng chúng tôi hành động.


Nguồn: yeususong.com

Viết cho người vứt bỏ con mình!

Em thân mến,

Tôi rất đỗi bàng hoàng khi thấy thi hài con em chết tất tưởi trong khu vườn dưới nhà của em. Tôi không rõ động cơ nào khiến em làm chuyện động trời như thế; nhưng cứ nhìn hậu quả, không ai có thể cảm thông cho em được. Mấy ngày nay, búa rìu dư luận không chỉ hướng về em mà còn nhắm đến những người nhẫn tâm vứt bỏ đứa con mà mình dứt ruột đẻ ra. Đó là một hiện tượng đau lòng cho con dân Nước Việt vốn có truyền thống ý thức mạnh mẽ về sự thiêng liêng của tình cha nghĩa mẹ. Tôi muốn viết cho em đôi dòng, chia sẻ cùng em chút tâm tư của tôi.


Dư luận chỉ trích em là một người mẹ mất hết nhân tính. Họ vô cùng bàng hoàng và phẫn nộ trước hành động bất nhân của em. Tôi cũng vậy! Em biết đấy, là con người, ai cũng yêu quý sự sống của mình và tôn trọng sự sống của người khác. Đó là món quà Thượng Đế dành tặng cho con người để họ cùng nhau kiến tạo một nền văn mình tình thương và sự sống. Hơn nữa, người con em mang nặng đẻ đau lại chính là phần máu thịt của em. Mối dây thiêng liêng ấy không ai có quyền xem nhẹ hay cắt bỏ. Tôi không tin em quê mùa thiếu hiểu biết về những đòi hỏi của luân thường đạo lý, của bổn phận làm cha mẹ đối với con cái đến như vậy. Là một nữ sinh trường y, tuy có thể hiểu biết về kiến thức giới tính, nhưng em lại thiếu một trái tim yêu thương, một tấm lòng nhân nghĩa. Hậu quả là hành vi khủng khiếp của em mãi mãi bị người đời lên án và lương tâm em không ngớt dày vò, ray rứt.

Nhưng câu chuyện của em cũng là câu chuyện xót xa của rất nhiều người trẻ hiện nay. Họ không chỉ vất đứa con mình mang nặng đẻ đau, mà còn nỡ giết con mình ngay trong thế giới tưởng như an toàn nhất: dạ mẹ. Nơi cung lòng ấy, thai nhi tin rằng mình được bố mẹ yêu thương và chăm sóc ân cần, chờ đến ngày chúng mở mắt chào đời. Nhưng đáng buồn thay, từng giây phút, biết bao người mẹ nỡ đành vứt bỏ, giết hại người con của mình. Họ bỏ con trong xọt rác, vứt con bên vệ đường, bãi rác, dưới ao hay nơi hoang vắng, hoặc có thể nạo phá thai. Nếu người ta cho em bị vấn đề tâm sinh lý bất ổn định, hoang tưởng hay bất nhân mới nhẫn tâm vứt bỏ con của em như thế, thì với những người phá thai, chẳng lẽ tâm sinh lý của họ bình thường, chẳng lẽ họ nhân nghĩa với đứa con mình đang cưu mang? Trớ trêu thay, nhiều người vẫn mong mỏi tiếng nói cười của trẻ thơ, được hạnh phúc trong vai trò làm cha, làm mẹ, thì em cũng như nhiều người trẻ khác lại chối bỏ đặc quyền thiêng liêng Tạo Hoá dành cho mình. Ước chi qua sự kiện rúng động dư luận của em, mỗi người biết yêu quý sự sống của các thai nhi vô tội và những em bé đáng thương.

Đứng trước thi hài con em, ngoài sự thương tiếc xót xa, ai ai cũng ưu tư lo lắng cho nền đạo đức nước nhà. Một khi giới trẻ hiện nay sống buông thả, vô trách nhiệm với chính bản thân, gia đình và xã hội, thì câu chuyện của em cũng là nỗi đau không chỉ của riêng ai. Đau vì phải chứng kiến nhiều con người đang hủy hoại chính sự sống của chính mình và của người khác; đau vì nền văn minh sự chết đang lan tràn; và đau vì sự ác đang cướp đi hạnh phúc của bao người.

Em biết đấy, đúng là vứt bỏ con mình hay nạo phá thai là điều khủng khiếp, đáng lên án và phải loại trừ. Nhưng giải pháp cho vấn nạn này là gì, nên bắt đầu từ đâu? Chắc là em cũng đồng ý với tôi câu trả lời là: “Hãy tôn trọng sự sống” vì ba lý do:

1. Sự sống là món quà Thượng Đế dành tặng riêng cho từng con người. Không ai có quyền cướp đi quà tặng ấy.

2. Yêu quý sự sống của người khác như chính sự sống của mình. Đó không chỉ là công bằng mà còn là trách nhiệm.

3. Và, vì chúng ta là con người!

Được như thế, tôi tin rằng em và mỗi người, với tình yêu và hy vọng, sẽ kiến tạo được một xã hội của văn minh tình thương và sự sống, để không còn tang tóc như câu chuyện buồn của em nữa.

Thân chào em,

Thủ Đức ngày 20.03.2015

Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.

Nguồn: dongten.net

Phá thai - tòa án lương tâm

Một nghĩa trang online đã có gần 2000 ngôi mộ thai nhi được lập. Đọc qua một lần các lý do lập mộ, hoặc tâm sự cửa người lập mộ … chúng tôi nhận thấy có một điểm khá chung đó là sự day dứt lương tâm của những “bậc cha mẹ”.

Hình thức nghĩa trang online trong khoảng 5 năm trở lại đây có một sức hút đặc biệt với nhiều người. Một phần bởi vì internet ngày nay khá phổ biến, sau nữa là cảm giác muốn gần gũi tưởng nhớ người quá cố. Tôi đặc biệt chú ý đến khu “mộ thai nhi”. Khu mộ này được đặt ở một topic riêng và nằm riêng biệt với khu mộ của thiếu nhi. Các mộ được lập ở topic này ghi rất rõ về tuổi của các em, có người còn ghi chính xác đến từng ngày. Các suy nghĩ, những tâm sự với thai nhi cũng cho chúng tôi hiểu thêm về những cảm xúc của những người lập mộ. Có những người đau khổ, có những người hồi tiếc, có những người cầu xin được tha thứ… nhưng nhìn chung vẫn là cảm giác tội lỗi. Khi lập mộ, họ ý thức thai nhi là một con người và khi phá bỏ họ ý thức đó là một tội ác. Có những câu chuyện chúng tôi bắt gặp trên diễn đàn này đã thể hiện rõ sự ám ảnh tâm lý của những đã trót phá thai. Phá Thai luôn để lại những tai biến nặng nề – họ chỉ nghĩ rằng họ tốt hơn mà thôi.


Phần lớn những lỗi lầm có thể khắc phục môt số ít thì sẽ không. Phá thai là một trong những lỗi lầm nằm trong số ít không thể sửa chữa. Khi phá thai thành công chúng ta đã chính thức khép lại cánh cửa sự sống của một con người thật sự. Tội ác đó chính là thứ cắn rứt lương tâm của nhiều người. Có người không chịu nổi cú shock đã trơn nên tâm thần, có người do những ám ảnh của các thủ thuật phá thai làm họ trở nên điên loạn… cho dù như thế nào những hậu quả về tâm lý luôn bám theo những người đã từng phá thai.

Có thể những người phá thai không phải đối mặt với bất cứ một sự trừng phạt nào về mặt xã hội. Nhưng khi đối diện với lương tâm, sự trừng phạt ấy còn ghê gớm hơn gấp trăm lần. Một trong nhưng nguyên nhân để loại bỏ án tử hình, hoặc thay đổi hình thức tử hình đó chính là tâm lý của những người thi hành án. Cho dù thần kinh vững đến đâu, cho dù họ biết kẻ mà họ sắp thi hành án là một người đã gây biết bao tội ác, mất cả nhân tính, nhưng khi kết thúc mang sống của 1 người điều đó không bao giờ là dễ dàng. Điều này cũng tương tự với người phá thai nhưng mức độ còn nặng nề hơn gấp nhiều lần, bởi lẽ, đứa trẻ bị phá là một người vô tội và hơn hết đứa trẻ ấy là con của họ. Bản án lương tâm về việc giết chính con mình sẽ luôn là nỗi ám ảnh mà họ mang theo. Như một vết đinh đã đóng, cho dù bao nhiêu thứ bù đắp, đâu đó trong lương tâm họ, còn một vết sẹo không thể xóa bỏ.

Tâm sự của một người mẹ khi lập mộ cho con mình.

Hình chụp từ diễn đàn
“Con yêu à, hôm nay là 14 rồi. ngày mai là ngày mất của con. vậy là đã 2 tháng từ cái ngày mẹ đớn đau rời bỏ con… cả cuộc đời này có lẽ mẹ sẽ chẳng bao giờ quên đc ngày hôm đó,chỉ trong 1 ngày mà bao cảm xúc đan xen trong tâm trí của mẹ. cái cảm giác hạnh phúc khi có con, hoang mang lo sợ vì mẹ còn quá trẻ, hi vọng về ng mẹ yêu rồi đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần vì cướp đi quyền đc sống của con… Mẹ đã khóc rất nhiều, khóc vì ân hận vì cắn rứt. khóc đến mức chẳng thể có nước mắt nào chảy đc nữa. vậy mà ng ấy có thể hỏi mẹ rằng sao mẹ ko khóc khi đi giết con… mẹ hận thực sự hận căm ghét nhưng sao mẹ cứ yếu mềm…

Mẹ ân hận lắm, nhưng giờ chẳng thể cứu vãn đc điều gì, mẹ chỉ mong con hãy sống thật tốt, siêu thoát sang thế giới bên kia…

Con đến với cuộc đời mẹ thật éo le… mẹ thấy có lỗi với con, lúc có con mẹ hay nhịn ăn, thức khuya, âu lo, khóc đêm…mẹ chẳng thể cho con đc đầy đủ khi con còn sống…

Có lẽ là định mệnh khi con xuất hiện… trước đó đêm nào mẹ cũng mơ thấy 1 đứa trẻ được bế đến tận tay mẹ, rồi mẹ đi đâu cũng có đứa trẻ theo. có lẽ là con là điềm báo trc cho cuộc đời mẹ thế nhưng mẹ đã làm gì cơ chứ… mẹ đã ko thể bảo vệ con… giá mà mẹ dũng cảm, dũng cảm 1 chút thôi thì giờ con vẫn tồn tại phải ko. chỉ trong 1 ngày mà mẹ bỏ mặc cho số phận để ngta sắp đặt. giá mà mẹ suy nghĩ 1 chút ko buông xuôi khi ng ấy muốn mẹ từ bỏ con, khi mà gia đình ấy muốn bỏ con… mẹ hận ng ấy ko thể cho con c.sống. mẹ còn hận bản thân mình hơn…

Con à, con bên đó có tốt ko, ko biết giờ con đã được siêu thoát chưa. ở bên đó còn có ông bà, cụ của mẹ. mong rằng mọi ng sẽ chăm sóc con tốt hơn…

1 tháng 4 ngày con tồn tại trong người mẹ vậy mà mẹ vô tâm chẳng biết có con… tha lỗi cho mẹ. chỉ tại mẹ ko tốt nên con ko thể sống…

Bố con quan tâm đến mẹ nhiều lắm, nhưng thời gian gân đây mẹ cảm nhận thất sự lạnh nhạt trong t.c. mẹ ko biết có phải do xa nhau, do học hành ko nhưng mẹ thấy buồn lắm… bố con mắng mẹ là xa mặt cách lòng, mẹ ko chịu đc cô đơn thì cứ ns… mẹ đã làm gì sai cơ chứ… mẹ yêu bố con nhưng cả đời này mẹ vẫn hận vì đã vứt bỏ con chẳng cần suy nghĩ… vì tương lai cái gì cơ chứ khi mà đánh đổi cả cuộc sống của con…

Con yêu à… mẹ yêu con…”

Nguồn: yeususong.com

10 lý do tốt đẹp để giữ gìn sự thanh sạch cho đến khi kết hôn

Thanh sạch và trinh tiết dường như là những đức tính lỗi thời. Cuộc khủng hoảng các giá trị đã dẫn đưa nhiều người trẻ xem tình dục như là trung tâm của mối tương quan hẹn hò của họ. Người nam chủ động về tình dục được xem như là "người chiến thắng" và người nữ thì được xem là "có kinh nghiệm", trong khi người nào đó biết giữ mình trong đức thanh sạch được xem là người ra vẻ đoan trang kiểu cách, không có khả năng tình dục, hoặc bị Giáo Hội kiềm nén. Tuy nhiên, thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Chúng ta hãy xem xét 10 lý do để thúc đẩy sự tiết chế tình dục trong giới trẻ.

1. Thúc đẩy sự tương giao tốt trong việc hẹn hò.

Khi một đôi nam nữ thực hiện việc tiết chế tình dục, mối tương giao của họ trở nên tốt đẹp, vì họ không chỉ tập trung vào sự hoan lạc mà chú trọng vào niềm vui sẻ chia quan điểm và kinh nghiệm của nhau; hơn nữa, các cuộc trò chuyện của họ trở nên sâu sắc hơn. Ngược lại, sự thân mật thể xác là một cách dễ dàng để liên kết, nhưng nó làm lu mờ các hình thức tương giao khác. Đó là một cách để tránh các công việc thực sự để tham gia vào sự thân mật tình cảm, như trò chuyện về các vấn đề cá nhân sâu sắc và làm việc trên những khác biệt cơ bản giữa hai người.

2. Tình bạn làm mối tương quan phát triển.

Sự gần gũi về thể xác có thể làm cho các thanh thiếu niên nghĩ rằng họ gần gũi về cảm xúc, tuy nhiên thực tế thì không phải vậy. Một mối tương quan lãng mạn về cơ bản bao gồm việc vun trồng tình bạn, và không có tình bạn thì không có trò chuyện và chia sẻ sự quan tâm cho nhau. Trò chuyện cá nhân tạo ra tình bạn và giúp khám phá lẫn nhau và nhận biết phẩm hạnh và sai sót của người khác. Một số người trẻ bị niềm đam mê thúc đẩy, và khi họ nhận biết lẫn nhau sâu sắc hơn, họ sẽ thất vọng. Và họ đã không nhận biết lẫn nhau vì họ không bao giờ có thể là bạn bè; thay vào đó, họ là "bạn bè vụ lợi".

3. Có mối tương quan tốt hơn với cha mẹ hai bên.

Khi người nam và người nữ tôn trọng lẫn nhau, tình yêu của họ trưởng thành và cải thiện tình bạn của họ với cha mẹ hai bên. Nói chung, các bậc cha mẹ muốn đứa con chưa lập gia đình của họ sống đời sống tiết chế tình dục, và họ lo ngại nếu biết rằng con cái họ đang có quan hệ thể xác. Khi một đôi nam nữ biết mình phải che giấu việc chung sống với nhau, mặc cảm tội lỗi và sự căng thẳng của họ gia tăng. Các đôi nam nữ quyết định chờ đợi thì tương quan thân thiện hơn với cha mẹ mình và cha mẹ của người yêu mình.

4. Bạn cảm thấy tự do hơn để đặt câu hỏi liệu rằng bạn có nên tiếp tục mối tương quan không.

Quan hệ thể xác có sức mạnh liên kết mạnh mẽ hai người, và có thể kéo dài mối quan hệ không lành mạnh dựa trên sự thu hút về thể xác hoặc các nhu cầu yên ỗn. Một người có thể cảm thấy "bị mắc kẹt" trong mối tương quan mà họ muốn kết thúc, nhưng họ không thể tìm thấy lối thoát. Một người không có quan hệ thể xác có thể dễ dàng phá vỡ mối dây tình cảm, bởi vì chưa có sự thân mật mạnh mẽ như thế trên bình diện thể xác. Hơn nữa, nếu người phụ nữ có thai, cả hai sẽ tự do để quyết định chia tay, kết hôn, đi làm...

5. Khuyến khích lòng quảng đại thay vì tính ích kỷ.

Quan hệ thể xác trong khi hẹn hò có thể dẫn đến sự ích kỷ và tập trung vào sự tự mãn. Họ có thể khiến cho người ta cảm thấy như họ đang cạnh tranh với những người khác mà người bạn của họ có thể tìm thấy nơi đó có sự hấp dẫn hơn. Nó thúc đẩy sự bất an và tính ích kỷ, bởi vì khi có được sự thân mật thể xác, xu hướng là đòi hỏi thêm nhiều hơn nữa.

6. Có ít nguy cơ lạm dụng thể xác hay lời nói.

Quan hệ thể xác ngoài hôn nhân có liên quan đến bạo lực và các hình thức lạm dụng khác. Chẳng hạn, các cặp nam nữ chung sống mà không có bất kỳ cam kết nào gặp nguy cơ gây hấn về thể xác cao hơn hai lần so với các cặp vợ chồng. Các cặp hẹn hò tiết chế tình dục ít ghen tuông và ích kỷ hơn so với những người bị niềm đam mê thúc đẩy.

7. Gia tăng những cách thể hiện tình cảm.

Các cặp nam nữ tiết chế tình dục tìm cách mới mẻ để thể hiện tình cảm; họ phải sử dụng óc sáng tạo và sự khéo léo để có thời gian bên nhau tốt đẹp và chứng tỏ sự quan tâm đến nhau. Mối tương quan trở nên mạnh mẽ hơn khi họ có nhiều cơ hội để làm quen với tính cách và các thói quen của nhau, và tìm cách để duy trì mối tương quan.

8. Các cặp nam nữ có nhiều khả năng để thành công trong hôn nhân.

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng những cặp nam nữ đã sống chung với nhau có nhiều khả năng chia tay hơn các cặp không sống chung.

9. Nếu bạn quyết định cắt đứt mối tương quan, nó sẽ gây tổn thương ít hơn.

Các mối tương quan đã có quan hệ thể xác sẽ ràng buộc nhau chặt hơn, vì vậy nếu có đổ vỡ, hậu quả sẽ đau đớn dữ dội hơn. Khi bạn không có sự thân mật thể xác và quyết định chia tay, sự chia lìa ít tàn phá hơn.

10. Quan trọng nhất, bạn sẽ cảm thấy tốt hơn về bản thân.

Thanh thiếu niên có quan hệ thể xác thường đánh mất lòng tự trọng của mình và thừa nhận rằng họ phải sống với cảm giác tội lỗi. Khi họ quyết định buông bỏ thân mật thể xác, họ cảm thấy mới mẻ và trưởng thành như mọi người. Họ tăng cường tiềm năng trí tuệ, nghệ thuật và xã hội của mình khi họ đặt tất cả năng lượng sáng tạo vào việc phát triển tài năng của mình.

Tạ Ân Phúc

Nguồn: Giáo phận Thái Bình