Khách ghé thăm

free counters

Người theo dõi

Một lần thăm Nhà Mở

Đó là một buổi sáng thứ 7 cuối tháng Tư, sau thánh lễ an táng các thai nhi hàng tuần, chúng tôi đã về thăm các chị em bầu trong nhà mở Giêrađô và Sarnelli. Đối với chúng tôi, đó quả thực là một chuyến đi đầy ý nghĩa. 



Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là nhà mở Giêrađô dành cho các chị em bầu đang chờ sinh. Chúng tôi được nghe câu chuyện của Sương, Hân, và nhiều chị em khác. Nhưng trong giới hạn bài viết, tôi chỉ xin kể những câu chuyện tiêu biểu. Đương nhiên, tên của các nhân vật trong bài viết này đều không phải tên thật, để giữ gìn danh dự cho họ. 


1.

Sương, một cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, là út trong một gia đình Công giáo đạo đức với 5 cô con gái. Khi nói chuyện với chúng tôi, em đã phải thật cố gắng để kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào và những giọt nước mắt tủi thân. Em mới học lớp 11, khi tôi gặp em thì em đã có thai được 8 tháng. Bố đứa bé là cậu bạn học cùng lớp của em. Tình yêu tuổi học trò trong sáng ngây thơ đã đi quá giới hạn.

Khi biết mình có thai, Sương đã hoảng sợ. Em cố giấu gia đình được đến tháng thứ 6 nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phá bỏ.
Mẹ em đã định đưa con gái mình đi phá thai, nhưng rồi bà lại cảm thấy bứt rứt không yên. Bố mẹ em đã quỳ dưới chân Đức Mẹ cầu nguyện rồi quyết định tìm đến nhóm BVSS Thái Hà và xin cho con gái mình vào Nhà Mở. Em là một người mẹ trẻ con nhưng can đảm hơn nhiều người mẹ bất đắc dĩ tuổi trưởng thành. Em bảo lưu kết quả học tập để sinh con, rồi sẽ chuyển trường và đi học lại.

Hải, bạn trai Sương, vẫn còn ở lứa tuổi còn mải chơi vô lo vô nghĩ, khi biết tin đã dũng cảm lãnh nhận trách nhiệm và hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ mẹ con Sương. Hải nói muốn đi tới hôn nhân với Sương, dù hiện tại cả 2 chưa đủ tuổi. Khi Sương nói sẽ vào Nhà Mở, Hải đã không đồng ý. Gia đình cậu muốn đến gặp gia đình Sương để bàn tính chuyện cho hai em. Nhưng bố mẹ Sương vẫn quyết định đưa em vào Nhà Mở và khuyên con gái mình nên suy nghĩ cho chín chắn, vì 2 em còn còn quá trẻ, gia đình Hải ở bên Lương, nếu quyết định đến với Hải, Sương sẽ phải vất vả nhiều và không chừng sẽ mất Đạo.

Khi được hỏi về những dự định tương lai, Sương trả lời rằng lúc này em chỉ nghĩ đến đứa con chứ chưa tính toán được gì. Đứa bé sẽ được người chị gái đã lập gia đình của em nhận nuôi. Còn chuyện của em với Hải, em sẽ cầu nguyện nhiều để xin Chúa soi sáng.

2.

Hân, một cô gái còn rất trẻ nhưng đã tự lập, đi dạy học ở một trung tâm ngoài giờ và đồng thời cũng tự mở lớp dạy thêm. Em quen Tuấn, một chàng sỹ quan quân đội trong buổi giao lưu. Em đã yêu, và đã hiến dâng cái quý giá nhất của người con gái cho Tuấn trong dịp anh về phép.

Khi biết tình yêu giữa em và Tuấn đã sinh hoa kết trái trong cung lòng mình, em nói với người yêu thì anh tìm đủ mọi lý do để lảng tránh. Gia đình Tuấn cũng từ chối, họ bảo Tuấn chỉ về phép có ít ngày thì chưa chắc đó là con của Tuấn, chưa chắc đó đã là cháu của họ. Họ bảo nếu đứa bé được sinh ra, được xét nghiệm ADN mà đúng là cháu của họ thì họ mới chấp nhận 2 mẹ con em.

Suy sụp vì thái độ của Tuấn và gia đình anh, hoảng sợ vì không muốn cộng đoàn giáo xứ biết chuyện (ngày còn ở quê em đã làm huynh trưởng, làm giáo lý viên), Hân đã muốn từ bỏ đứa bé. Em đến bệnh viện để làm thủ tục phá thai, nhưng họ từ chối vì thai đã hơn 3 tháng. Vẫn quyết tâm bỏ thai, em lại tìm người để được tư vấn phá thai. Họ đưa em đi xét nghiệm rồi dẫn em đến một nơi điều trị tâm lý cho những phụ nữ sau phá thai. Đứng trước cánh cửa sắt, Hân nhìn thấy bên trong là những người phụ nữ bị tổn thương tinh thần đến mức mất hêt lý trí, những người đầu tóc rối bù xõa xượi, người cười man dại, người ôm đầu gào khóc, người tự xé rách quần áo mình đi loanh quanh thất thểu trong phòng. Dù bị sốc trước cảnh tượng ấy, nhưng em vẫn chưa từ bỏ ý định phá thai. Em đợi chị gái ở nước ngoài gửi tiền về để có đủ khả năng tài chính cho ca phá thai to ở một cơ sở tư nhân.

Khi có đủ tiền cũng là lúc thai đã quá to, Hân đang lưỡng lự giữa bỏ và giữ thì em bị ngã xe khá nặng. Em bị gãy tay và nằm viện suốt 2 tuần. Bao nhiêu tiền chị gái vừa gửi được chi trả hết cho việc điều trị. Nhưng kỳ lạ thay, em không bị động thai, đứa bé vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Em nhận ra rằng đó là quà tặng của Thiên Chúa, Ngài đã bảo vệ đứa bé và bảo vệ linh hồn em tránh xa dịp tội.

Vì Hân ở trọ gần nhà thờ Thái Hà, hay đi lễ Thái Hà nên biết đến nhóm BVSS Thái Hà và tự tìm đến với chúng tôi. Em quyết định sẽ sinh con và nuôi con một mình, không cần đến Tuấn và gia đình anh nữa, cũng bất chấp cả việc bị chính gia đình mình chối bỏ.

Khi chúng tôi gặp và nói chuyện với Hân thì chỉ còn gần 1 tháng nữa là em sẽ sinh. Gia đình em, nhất là mẹ em vẫn còn giận và không chấp nhận mẹ con em, dù đã có nhiều người cố gắng thuyết phục. Bố em ở trong ban hành giáo, và tham gia nhiều hoạt động trong giáo xứ. Có lẽ vì vậy mà đình em khó chấp nhận đứa con gái lầm lỡ, vì sợ hoen ố danh dự…

3.

Ở nhà mở Sarnelli dành cho các chị em bầu sau sinh, chúng tôi gặp một cô Mai, người đã lặn lội đường xá xa xôi từ một vùng núi cao của tỉnh Hòa Bình để đến chăm sóc cô con gái và đứa cháu ngoại mới sinh được 2 ngày. Khi chúng tôi hỏi về cảm giác của cô khi bất ngờ được làm bà ngoại, cô trả lời rằng cô chẳng quan tâm đến miệng lưỡi thế gian, cô chỉ quan tâm đến con gái mình và đứa cháu ngoại kháu khỉnh, dù rằng gia đình không có Đạo. Để xuống được Hà Nội, cô đã phải nói dối họ hàng và làng xóm là đi khám bệnh, vì ở nơi ấy, người dân luôn để ý mọi việc xảy ra với những người xung quanh theo cái cách không phải là quan tâm mà là xoi mói. Lý do cô xuống Hà Nội thì chỉ có chồng cô và mấy người em biết. Vừa xuống đến nơi thì ông ngoại đứa bé đã gọi điện hỏi han tình hình và tỏ ý muốn vợ mình đưa con gái và cháu ngoại mình về luôn để còn yêu thương, chăm sóc.

4.

Chúng tôi cũng gặp cô Hằng, người giáo phận Vinh. Cô cũng là một bà ngoại bất đắc dĩ. Tâm sự với chúng tôi, cô kể rằng lúc đầu gia đình cô cũng bị sốc. Lúc đầu, thật khó để có thể chấp nhận mình có thêm đứa cháu ngoại không cha. Nhưng khi biết tin con gái mình sắp sinh, cô đã nhanh chóng ra Hà Nội để chăm sóc con và cháu. Nhìn thấy đứa cháu ngoại bé bỏng, cô thấy lòng mình dịu lại và tràn ngập yêu thương. Rồi đây dư luận có thế nào, gia đình cô cũng mặc kệ, mà chỉ cần có con, có cháu thôi là đủ. 


Tạm kết

Tôi thấy có sự khác biệt giữa cậu học sinh lớp 11 và anh chàng sỹ quan về khả năng nhận trách nhiệm. Một cậu học sinh chưa trưởng thành đã dũng cảm nhận trách nhiệm, còn một người đàn ông trưởng thành thì lại hèn nhát rũ bỏ.

Tôi cũng thấy có sự khác biệt giữa một gia đình công giáo gốc trong một xứ đạo toàn tòng và một gia đình bên lương ở một vùng núi cao hẻo lánh, một vùng trắng - mà Tin Mừng của Chúa chưa được rao giảng tới. Xưa nay đa phần người Công giáo vẫn tự cho rằng mình đạo đức hơn và sống tốt hơn những người ngoại giáo. Nhưng… vì sợ điều tiếng nên gia đình Công giáo nọ đã chối bỏ đứa con gái lầm lỡ, còn gia đình bên Lương kia chẳng e ngại dư luận đã sẵn sàng đón con, đón cháu mình về.

Đa phần các cô gái “trót dại” đã phải cắn răng đi phá thai là bởi vì người yêu “quất ngựa truy phong” và gia đình hắt hủi. Tôi không lên án những cô gái ấy, cũng không lên án những anh chàng họ Sở. Tôi chỉ mong muốn rằng xã hội này đừng khắt khe với họ, và cũng mong muốn rằng những ông bố bà mẹ hãy là để gia đình luôn một nơi luôn giang rộng vòng tay yêu thương, tha thứ và chở che cho đứa con gái dại dột. Nếu gia đình nào cũng được như gia đình cô Mai và cô Hằng thì các nhóm Bảo Vệ Sự Sống đều thất nghiệp hết - và được thất nghiệp chính là khao khát của mỗi thành viên nhóm Bảo Vệ Sự Sống chúng tôi.


Rita Maria

1.5.2015

Quyết giữ mạng sống cho con - dù bé có thể chỉ sống trong 3 phút

Các bác sĩ đã hỏi bố mẹ của Alfie Hillman có muốn phá thai hay không sau khi cậu bé được chẩn đoán mắc căn bệnh dẫn tới khuyết tật nặng.

Nhưng gần 2 năm sau, Alfie đã là một đứa trẻ khỏe mạnh hạnh phúc hơn cả mong đợi.

Khi đó, mẹ của cậu bé, cô Sharon Swales (45 tuổi) đến từ Newtown, Powys đã trả lời: ''Chúng tôi không biết Alfie sẽ như thế nào khi con được sinh ra nhưng chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để chớp lấy cơ hội. Chúng tôi sẽ làm điều đó cho con, điều mà bất kỳ người cha mẹ nào cũng sẽ làm''.


Hành trình kỳ diệu của bé Alfie

Ở tuần thứ 27 của thai kỳ, Sharon Swales và chồng Shane Hillman (44 tuổi) đã biết con trai mắc căn bệnh ''mosaic trisomy 18'' - căn bệnh rất hiếm và không do di truyền, chỉ xảy ra ngẫu nhiên trong quá trình phân chia tế bào.

Căn bệnh này còn được gọi là hội chứng Edwards và gây ra bởi một bản sao bổ sung của nhiễm sắc thể 18 ở một số hoặc tất cả các tế bào trong cơ thể.

Cứ khoảng 12 trẻ sinh ra với hội chứng Edwards không thể sống quá 1 năm và mắc các khuyết tật nặng nề về thể chất lẫn tâm thần.

Các bác sĩ đã tư vấn cho cặp vợ chồng rằng Alfie có thể sẽ chỉ sống trong khoảng 3 phút và hỏi liệu họ muốn phá thai hay không.

Nhưng mẹ của cậu bé, cũng là một y tá phụ trợ và chồng cảm thấy Alfie xứng đáng có một cơ hội được sống.

Mẹ cậu bé chia sẻ: ''Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất chúng tôi trải qua, là khoảng thời gian căng thẳng khi tôi biết con không lớn lên và ngừng phát triển ở tuần 20.

Tôi đã khóc cả 1 tuần vì điều khủng khiếp ấy. Tôi có thể cảm nhận con đang chuyển động trong bụng tôi. Tôi làm scan hàng ngày và có thể nhìn thấy nhịp tim của con. Tôi có thể nhìn thấy con chuyển động và con xứng đáng có một cơ hội''.

Hạnh phúc đến với vợ chồng trẻ khi Alfie cất tiếng khóc chào đời

Bố của Alfie cũng chia sẻ: ''Những đứa trẻ mắc hội chứng Edwards chỉ sống được khoảng 2 tuần. Không nhiều trẻ có thể sống sót. Rất nhiều bé qua đời ngay khi sinh ra và các bác sĩ nói rằng con chỉ có thể sống 3 phút''.


Cuối cùng, cậu bé chào đời nhờ sinh mổ tại BV Đại học Wales, Cardiff vào năm 2013. Bố mẹ cậu bé nói thật nhẹ nhõm khi họ nghe thấy cậu bé cất tiếng khóc lần đầu tiên.

Alfie được đặt trong một lồng kính thở ôxy và ở đó 2 tuần trước khi cậu bé được chuyển tới Bệnh viện Royal Gwent. Alfie đã ở trong bệnh viện suốt 14 tuần sau khi chào đời và nặng 2,4kg khi được phép về nhà trong tình trạng vẫn thở ôxy.

Mặc dù kết quả scan cho thấy một lỗ hổng nhỏ trong trái tim của Alfie, các bác sĩ cho biết họ sẽ vá lỗ hổng đó. 

Alfie sắp đón sinh nhật 2 tuổi

Hiện Alfie đã có thể đi lại. Vì thế, cậu bé nhìn thật khỏe mạnh và là đứa trẻ thích chơi trống, harmonica.

Giờ Alfie chuẩn bị đón sinh nhật 2 tuổi, nặng 7,7kg, hơi nhỏ so với những đứa trẻ đồng trang lứa và cứ 3 tháng lại tới gặp chuyên gia tư vấn dinh dưỡng 1 lần.

Bố Alfie mô tả rằng cậu bé là đứa trẻ tinh nghịch, vui vẻ và gọi cậu bé là 'niềm vui quý giá' của họ.

Thùy Dung

 
Theo Tri Thức Trẻ
 

Người máy – Máy người

1. Khi người máy lên ngôi

Hiện nay, công nghệ đang tham gia tích cực vào những cuộc chạy đua, bên cạnh những cuộc chạy đua khốc liệt như chạy đua vũ trang, tiềm năng kinh tế, và cả sắc đẹp, tình yêu… Đặc biệt, công nghệ robot đang ở giai đoạn cao trào với rất nhiều sản phẩm cực kì hiện đại, tân tiến. Khoảng cách giữa robot và con người đang ngày càng bị thu hẹp. Và người ta đang coi robot như những con người hiện đại.

Đó là BEAR – một chú robot có khả năng cứu hộ trong các tình huống nguy hiểm. Là BINA48 có thể chứa những suy nghĩ, kỷ niệm, cảm xúc có thật. Là NAO với khả năng học hỏi, nhận diện và tương tác cao với con người, được ứng dụng đặc biệt trong trường học, bệnh viện. Là PARO được xem là một biện pháp trị liệu cho người bệnh. Là FACE với khả năng thể hiện cảm xúc xen kẽ giữa các sắc thái trên khuôn mặt cách sinh động. Là ASIMO trợ giúp cách đắc lực cho những người khuyết tật… và còn rất nhiều chú robot khác. 


Người ta vui lắm, mừng lắm khi tạo ra được những chú robot. Người ta coi trọng, nâng niu nó như một sản phẩm của trí tuệ siêu việt. Để làm ra một người máy có khả năng giúp đỡ người già, người ta đã tiêu tốn số tiền không tưởng. Trong khi đó, chỉ với số tiền lẻ, họ có thể mướn vài ôsin, thậm chí là ôsin cao cấp nữa. Bạn cũng có thể bớt sáu số “0” trong giá thuê một người máy làm nhiệm vụ lễ tân, để có thể dễ dàng tìm được những cô người mẫu cao ráo, xinh xắn, dịu dàng, biết đàn biết ca…

Người ta thán phục những nhà khoa học, nhà phát minh tạo ra các chú robot. Những lời ca đẹp nhất, mỹ miều nhất được dành cho những con người ấy.

Thế nhưng, con người do Đấng Tạo Hóa làm nên đẹp trai, cao lớn hơn hẳn ASIMO; mắt sáng, tai thính, mũi phập phồng, ASIMO làm sao sánh kịp; rắn rỏi, mạnh mẽ và có cảm xúc vượt xa chú robot này; sao không ai thán phục Nhà Khoa học vĩ đại ấy?

Đấng Tạo Hóa cho con người có trí hiểu, trí nhớ và khả năng sáng tạo thế giới với trí tuệ vượt trội so với muôn loài. NAO làm sao có thể đặt chung với con người? NAO cũng là sản phẩm của con người. Sao không ai thán phục Nhà Phát Minh trổi vượt ấy?

Con người do Đấng Tạo Hóa tác thành có cả một bể rộng những cảm xúc, tâm tư. Chẳng ai bó nổi chúng thành từng cụm. Chẳng ai đếm được chúng có bao nhiêu sắc thái. Chỉ riêng một cái nhíu mày thôi cũng đã có bao nhiêu ý nghĩa rồi. BINA48 làm sao sánh được với con người về bể rộng cảm xúc ấy?

Thế mà người máy vẫn lên ngôi!

Người ta tự hào về khả năng của con người. Họ hãnh diện về những sản phẩm mà họ làm ra. Và họ tự xem mình là những “Creators” giống như Đấng Tạo Hóa. Có người hạnh phúc khi chi 14.000 Franc để tạo ra một cô robot hoàn hảo như một nửa lý tưởng của cuộc đời họ. Thay vì một người bạn đời bằng da bằng thịt, họ hân hoan nằm chung với một cô vợ robot.

Họ tự hào lắm khi tạo ra những người máy như thế. Chắc Đấng Tạo Hóa cũng vô cùng hạnh phúc và thỏa mãn với công trình tạo dựng của Ngài. Không chỉ có khối óc mà Ngài còn đặt trọn vẹn cả con tim của Ngài nơi công trình ấy. Nhưng có mấy ai hiểu được niềm hạnh phúc của Đấng Tạo Hóa? Có mấy ai ngưỡng mộ và tôn vinh quyền năng vô hạn, trổi vượt của Đấng Tạo Hóa? Con người yêu quý những sản phẩm bất toàn của mình, sao không nghĩ đến “tặng phẩm” tinh túy nhất của Đấng Tạo Hóa – là chính họ?

Khi ACTROID được vỗ vai, chúng vui mừng. Người làm nên chúng cũng mừng vui. Khi FACE thể hiện thái độ lo âu kèm giận dữ trước tác nhân kích thích, người ta đã hớn hở. ATLAS có thể vượt qua nhiều chướng ngại vật dễ dàng, người ta nhảy lên hạnh phúc. Người ta tự hào, kiêu hãnh về khả năng của những chú robot. Dễ dàng, chúng trở nên những “ngẫu tượng” để người ta sùng bái, tôn thờ. Chúng quá kỳ diệu, thông minh và hữu dụng.

Nhưng có lẽ, muôn đời người ta vẫn mãi đi tìm những điều kỳ diệu ấy từ bên ngoài. Họ quên rằng, phép lạ cả thể đó ở trong chính con người của họ. Họ hờ hững trước những điều lạ lùng nơi họ. Người ta cất công tìm kiếm, vất vả lo nghĩ, nát óc để phát minh, chỉ để tìm kiếm những điều kỳ diệu bên ngoài. Họ quên rằng, chính con người là huyền nhiệm, là tinh hoa của đất trời. Trong thời đại mà những cổ máy lên ngôi, con người bị nhạt nhòa.

2. Khi con người trở thành những cỗ máy

Vì quá coi trọng những giá trị vật chất tầm thường, tôn thờ nhân giống vô tính, nhân giống đơn dòng và những người máy thông minh, con người lệ thuộc vào chúng như những cỗ máy bị điều khiển.

Vì quá mải mê đi tìm phép lạ bên ngoài thế giới, con người vô tình biến mình thành những cỗ máy vô hồn, cô cảm, vô giá trị.

Vì không biết ca ngợi, thán phục Đấng sáng tạo con người, người ta tự hạ thấp mình như những cỗ máy.

Để có được một sản phẩm robot hoàn hảo, các nhà khoa học, nhà phát minh đã trải qua biết bao lần thử nghiệm với những thay đổi, chỉnh sửa, lắp ghép. FACE liên tục được lắp 32 mô tơ xung quanh khuôn mặt để tạo hình và sắc thái. ACTROID được các nhà thiết kế trau chuốt từng chi tiết chuyển động nhỏ bé.

Con người cũng muốn chỉnh sửa mình cho vẻ ngoài trở nên thật hoàn hảo, xinh đẹp. Theo đó, họ lạm dụng phẫu thuật thẩm mỹ. Đành rằng, chưa có một luật lệ nào, kể cả dân luật lẫn Giáo luật cấm phẫu thuật thẩm mỹ. Đôi khi, nó còn là một bổn phận luân lý, bởi tâm lý học đạo đức cho rằng, những khiếm khuyết cơ thể có thể trở thành những cản trở sâu xa tới quá trình phát triển nhân cách của người đó. Nhưng hiện nay, phẫu thuật thẩm mỹ đang trở thành một thứ thuốc phiện hạng nặng. Động là bơm, là vá, là cắt, là xén. Ai cũng thích vui đùa với dao kéo, từ cô ca sĩ, người mẫu, đến các doanh nhân, bác sĩ, thậm chí là cả những anh lao công, chị ôsin. Không khó để được nghe tiếng bơm mông oành oạch, cắt mi cắt mắt xoành xoạch, độn cằm chữ V rầm rầm. Người Việt Nam cũng muốn giống y đúc người Hàn Quốc. Các bác sĩ thẩm mỹ đã treo một bài toán khó cho những ai muốn nhận diện sắc đẹp tự nhiên, nhà thơ trở nên bí cực vì không thể tìm nguồn cảm hứng… Không chỉ có phụ nữ, nam giới cũng quan tâm đến sắc đẹp, cũng tỉa, cũng tót, cũng õng ẹo, mất hàng giờ cho cái nhan sắc “hùng dũng” của mình. Đàn ông cũng bơm, cũng sửa, cũng cắt, cũng xén.

Vì quá coi trọng chủ nghĩa vật chất, coi trọng con mắt và sự hưởng thụ, người ta biến mình thành những cỗ máy liên tục được chỉnh sửa.

Khi người ta xem mình là những cỗ máy, họ mới thản nhiên quyết định “cho ra lò” những thai nhi hay không. Khi “sản phẩm” không vừa lòng, khi việc “sản xuất sản phẩm” ngoài ý muốn, ngoài kế hoạch, người ta sẵn sàng bỏ đi và “sản xuất” lại khi có nhu cầu. “Những cỗ máy” thai nhi phụ thuộc vào “thú vui sản xuất” của người ta.

Chưa bao giờ, những “sản phẩm” thai nhi lại được cho là “hỏng” nhiều đến như vậy. Người ta càng tự hào là văn minh, là tiến bộ, người ta càng man rợ khi cho phép phá thai. Đau xót hơn, người ta xem thai nhi cũng chẳng bằng những cỗ máy nữa. Cỗ máy hỏng, bỏ đi, còn có tiền đồng nát, mua cái kẹo, mút cái kem. Thai nhi bỏ đi, người ta giấu diếm, lén lút vứt vào thùng rác, chôn ở gốc cây. 


Thiên Chúa cao cả mà vẫn luôn tự hào về sự sống bé nhỏ: “Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy” (Tv 139,16). Con người là chi mà dám tự tay bóp chết sự sống ấy?

Con người cũng trở thành những cỗ máy khi họ sống vô cảm, thiếu tình thương. “Máy người” hoạt động dựa trên những chương trình đã được lập trình sẵn, những định kiến và dính bén tiêu cực của quá khứ. Họ hành động mà thiếu con tim biết rung động.

Chỉ vì vô cảm, nhóm Biệt phái mới xem người phụ nữ ngoại tình giữa muôn vàn bẽ bàng, đắng cay như là món mồi nhử để bắt chẹt Đức Giêsu (Ga 7,53-8,11). Vì là cỗ máy lạnh lùng, những người thông luật mới khó chịu, bức bối khi Đức Giêsu cứu chữa người bại liệt trong ngày Sa bát (Mc 3,1-6). Và vì muốn bảo vệ cỗ máy tự tôn, kiêu hãnh nơi mình, nên dân chúng mới gầm lên kinh khiếp: “Đóng đinh nó vào thập giá” (Mt 27,22).

Những cỗ máy vô cảm của thế giới hiện nay đang mọc lên như nấm sau mưa. Không khó để chúng ta có thể bắt gặp những cỗ máy ấy. Xa xôi một chút là tổ chức hồi giáo IS với chế độ giết người, khủng bố, bắt cóc con tin, tra tấn cách man rợ. Gần hơn là những người chồng dã tâm đánh đập vợ con hàng ngày, những bác sĩ để bệnh nhân chết dần vì không có “phong bao”, những bà bảo mẫu đối xử thậm tệ với những đứa trẻ chưa có bất cứ khả năng tự vệ nào…

Căn bệnh vô cảm là kết quả của một lối sống thực dụng đang ngày càng ăn sâu vào văn hóa xã hội. Khi các giá trị tốt đẹp như lòng bao dung, nhân ái, sự hy sinh… đang dần bị thế chỗ cho chủ nghĩa hưởng thụ, chủ nghĩa duy lợi và chủ nghĩa cá nhân, con người không còn cảm xúc trước nỗi đau của đồng loại. Những cỗ máy vô cảm mắc bệnh “ung thư tâm hồn”. Nó đục khoét, ăn mòn và phá hủy dần dần các chi tiết của một CON NGƯỜI thực thụ. Cuộc sống trở nên máy móc, lạnh lẽo và đáng sợ.

3. Tạm kết

Khi con người tôn sùng những chú robot và xem mình là những cỗ máy, tự họ đã đánh mất giá trị cao cả của mình. Giờ đây, “hình ảnh của Thiên Chúa” (St 1,27b) trở nên thật kỳ dị, biến dạng. Và niềm hạnh phúc của Đấng Tạo Hóa: “Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp” (St 1,10) trở nên không trọn vẹn.

Bám víu vào công nghệ, vào những chú robot, con người tưởng rằng mình giải quyết được mọi vấn đề của cuộc sống đa diện. Nhưng khi họ càng nằm bất động trong ảo tưởng đó, họ càng thấy mình bất toàn và yếu nhược. Đại dịch Êbôla đang cướp đi sinh mạng của biết bao nhiêu người. Những trận động đất khiến con người cùng cực trong đau khổ mất mát… Công nghệ ở đâu? Robot để làm gì?

Đại học Pisa, Italia có thể tự hào về chú robot FACE của mình. Nhưng mỗi người chúng ta cũng có một MY FACE – chính ta. Ta là cả một thế giới kỳ diệu, một công trình vĩ đại của Thiên Chúa. Đừng biến MY FACE trở nên khó nhìn, bẩn thỉu. Hãy biến nó thành THE REAL FACE of JESUS. Khi đó, con người mới có thể trở về với Nguyên-Nhân-Đệ-Nhất của muôn loài, của sự sống sung mãn là chính Thiên Chúa.

Không chỉ chúng ta có MY FACE. Xung quanh chúng ta còn có rất nhiều FACES – số nhiều. 7 tỷ người là 7 tỷ FACES. Hãy tương tác, gắn kết và yêu thương, để mỗi FACE trở nên: “trọn lành như Cha trên trời” (Mt 5,48).

Đức Tình


Nguồn: Lamhong.org

Cận cảnh điểm nóng phá thai kiêm cầm đồ

“Phá thai à, mấy tuần rồi? Không đủ tiền phá thì cắm lại giấy tờ, vật dụng tùy thân; ở đây làm việc đến đêm, cứ bình tĩnh về lấy đủ tiền rồi quay lại...”.

Bác sỹ kiêm trông xe


Nhiều phòng phá thai chủ yếu chỉ hoạt động về đêm. Thấy chúng tôi bước vào, một bác sỹ dồn dập tung ra những lời mời gọi niềm nở và quảng cáo những cái nhất của phòng phá thai: “Rẻ nhất, an toàn nhất, nhanh nhất, chất lượng tốt nhất, không chút đau đớn…”.

Thành phố về đêm. Không còn những ồn ào, náo nhiệt, không còn những dòng người tấp nập đi về. Thế nhưng, đây mới chính là thời điểm rộn ràng, nhộn nhịp nhất ở những phòng phá thai “chuyên nghiệp, không đau”.

Trên hai tuyến đường Giải Phóng (khu vực gần bệnh viện Bạch Mai) và Phùng Hưng (quận Hà Đông, Hà Nội) - điểm nóng của nạn phá thai đêm, các cặp đôi tình nhân trẻ măng vẫn dắt díu nhau vào đây, cậy nhờ các “bác sỹ chuyên nghiệp” để nhờ tư vấn thai nhi. Thực tế, tại hầu hết các phòng khám này, việc phá thai, hút thai đã được khéo léo ngụy trang bằng mỹ từ: “Kế hoạch hóa gia đình”.

10h đêm, tôi hoá thân thành người con gái trẻ người non dạ, khôn ba năm dại một giờ nên mang bầu 8 tuần, tìm đến phòng phá thai tại đường Phùng Hưng, Hà Đông. Một người đàn ông cao to, sáng sủa, mặc áo blouse trắng ra đón tiếp niềm nở, mời gọi nhiệt tình.

Bước chân vào phòng khám, chúng tôi cảm nhận rõ mùi ẩm mốc, hôi khai bốc lên nồng nặc, đồ đạc vứt lộn xộn, rất mất vệ sinh. Toàn bộ phòng khám chỉ có hai bác sỹ. Một bác sỹ nam, kiêm nhân viên trông xe, đón tiếp, mồi chài khách. Một bác sỹ nữ chuyên “xử lý” tất cả các ca phá thai từ khó đến dễ.

Người đàn ông dẫn chúng tôi vào một gian phòng, được gọi là phòng siêu âm. Trong căn phòng, chỉ có duy nhất chiếc giường phủ tấm ga màu “cháo lòng”, với một thiết bị máy siêu âm cũ kỹ. Tại đây, người bác sỹ nữ, dáng người cao, gầy, ánh mắt sắc lẹm, giọng nói chua ngoa, nhanh nhảu: Nằm xuống đây chị siêu âm trước đã, sau đó mới biết đường để “xử lý”.

Bỏ ngoài tai lời khẳng định của chúng tôi đã siêu âm chắc chắn, không cần siêu âm lại, ngay lập tức, người phụ nữ cau mày, ép tôi siêu âm bằng được: “Nằm xuống nhanh lên, để chúng tôi còn làm việc”. Sau câu nói cứng rắn ấy, ánh mắt người phụ nữ chăm chăm nhìn như muốn “ăn tươi nuốt sống” tôi ngay được.

Bất giác, người tôi run lên lo sợ và đứng dậy, định bước ra ngoài. Thấy vậy, người phụ nữ nhanh tay kéo tôi lại và xuống giọng mềm mỏng: “Chị siêu âm miễn phí, có mất tiền đâu mà sợ, bọn chị phải biết rõ tình trạng của em như thế nào mới “xử lý” được chứ”.

Lấy lý do ra xe tìm phiếu siêu âm và muốn suy nghĩ kỹ hơn, chúng tôi nhanh chóng thoát ra ngoài phòng khách. Tại đây, chúng tôi gặp một người phụ nữ chừng gần 30 tuổi với cái thai đã ba tháng. Người bác sỹ nữ bước ra theo và tiếp tục đon đả: “Em cứ yên tâm, ba tháng, dù hơi khó để thực hiện nhưng bọn chị toàn bác sỹ có tay nghề cao, kinh nghiệm lâu năm nên chắc chắn kết quả sẽ tốt thôi”. Mặc kệ người phụ nữ bên cạnh nước mắt ròng rã, hai mắt đỏ hoe, nữ bác sỹ này vẫn tích cực giới thiệu, tư vấn về dịch vụ phá thai chất lượng của phòng khám mình mà không mảy may để ý đến sự đau khổ của bệnh nhân.

Phòng phá thai đêm chủ yếu phục vụ những người trẻ tuổi, trót dại khờ...

Mang ví vào đây xem có bao nhiêu tiền...

Sau khi tư vấn kỹ càng cho người phụ nữ ấy, bác sỹ nam quay sang phía chúng tôi đon đả:

- Em đến phá thai à? Thai mấy tuần rồi? Siêu âm chắc chắn chưa?

- Em siêu âm chắc chắn rồi, thai được tám tuần, chi phí thế nào anh?

- Tám tuần là cũng lớn rồi đấy, nhưng bọn anh vẫn hút được. Tổng chi phí, kể cả thuốc men là 1.200.000 nghìn đồng. Em làm luôn đi, để hai ngày nữa thôi là mất thêm tiền vì cái thai đã lớn hơn, nguy hiểm.

Thấy chúng tôi có vẻ ngần ngại, đắn đo, tay bác sỹ này tiếp lời ngay: “Các em yên tâm, ở đây chúng tôi làm an toàn và rẻ nhất rồi. Đảm bảo không biến chứng và không đau. Những phòng khám khác, họ phải lấy từ 1.500.000 đồng trở lên”.

Nữ bác sỹ ngồi bên cạnh leo lẻo nói theo: “Giá thế là rẻ nhất rồi. Em phải làm luôn đi, không đến lúc cái thai nó lớn thêm lại tốn nhiều tiền hơn nữa. Mang ví vào đây xem có bao nhiêu tiền, có gì bọn chị hỗ trợ thêm cho”.

- Nhưng bọn em chỉ có vài trăm trong người?

- Vài trăm mà cũng đòi đi phá thai à? Giờ chả có ai phá thai vài trăm.

- …

- Thôi, em cứ vào đây, bọn anh làm cho, nhanh lắm, chỉ 30 phút là xong. Có bao nhiêu các em cứ nộp tiền vào trước, số tiền còn thiếu, các em để lại điện thoại, giấy tờ xe máy hoặc bất kỳ vật dụng tùy thân nào có giá trị, lần sau quay lại lấy.

- Bọn anh phá thai mà kiêm luôn cả cầm đồ à?

- Nhiều bạn trẻ cũng giống như em, bọn anh giúp đỡ là chính. Nếu không, bọn anh sẽ giảm cho em 200.000 đồng tiền thuốc. Anh kê đơn cho, rồi em đi mua thuốc bên ngoài.

- Em muốn làm trọn gói luôn, anh có thể chờ em quay về lấy tiền?

- Bọn anh làm đến đêm mới nghỉ, em cứ về lấy tiền rồi nhớ quay lại, không ở đâu làm tốt và rẻ như ở đây đâu.

Chúng tôi ra về, dù đã rất muộn, nhưng vẫn có những cô gái trẻ măng tiến vào phòng khám để giải quyết hậu quả. Khi tình trạng nạo phá thai vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm, nạn phá thai đêm lại kéo dài thêm những tiếng chuông nhức nhối.

Thành phố về đêm tĩnh lặng, ánh mắt nhìn theo và lời mời gọi của hai vị bác sỹ khiến chúng tôi chỉ biết nhoẻn miệng cười ngậm ngùi, xót xa: “Nhớ quay lại đúng địa chỉ này nhé”.

LÝ- M. HỒNG

Theo Đời Sống Pháp Luật

Bộ Y tế đề xuất bổ sung 'quyền được chết'

Bộ Y tế đề xuất, với những trường hợp không thể cứu chữa, phải chịu đau đớn về thể xác từng ngày, từng giờ... có thể đề nghị bác sĩ giúp đỡ để có thể ra đi một cách nhẹ nhàng, êm ái.

TS Nguyễn Huy Quang, Vụ trưởng Vụ Pháp chế, Bộ Y tế cho biết, trong thời gian tới cơ quan này sẽ đề xuất đưa quyền được chết (quyền an tử) vào dự thảo Bộ luật Dân sự sửa đổi.

Theo TS Nguyễn Huy Quang, hệ thống pháp luật Việt Nam chưa có quy định quyền được chết, tuy nhiên ngành y tế có những đặc thù riêng.


Nhiều bệnh nhân mắc bệnh nan y không thể cứu chữa hoặc phải sống thực vật suốt đời. 
Ảnh minh họa

Trường hợp mắc bệnh nan y không thể cứu chữa, nhiều người bệnh ung thư giai đoạn cuối phải sống đau đớn, vật vã từng ngày, từng giờ, có trường hợp phải sống thực vật... Họ mong muốn được chết nhưng lại không thể.


Vì vậy, nếu quyền được chết được đưa vào luật, người bệnh có quyền được đề nghị bác sĩ giúp đỡ để có một cái chết êm ái, nhẹ nhàng. Đây cũng là cách giải thoát cho người bệnh. Mỗi người đều có quyền tự quyết định sức khỏe, sinh mệnh của mình.

Trên thực tế, không có nhiều quốc gia áp dụng luật an tử. Đây là vấn đề mở, còn nhiều tranh cãi liên quan đến vấn đề y đức và đạo đức xã hội.

Nhiều ý kiến cho rằng, luật an tử đi ngược lại với lời thề Hypocrat, xâm phạm đến quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm của con người là quyền được sống, ai giúp đỡ người khác chết có thể phạm tội "giết người" hoặc "xúi giục, giúp người khác tự sát".

Số khác đồng tình nhưng cho rằng để áp dụng được cần phải có những bộ tiêu chí riêng, quy định rõ những trường hợp nào mới được áp dụng, tránh việc lạm dụng.

Tại Việt Nam, đề xuất này từng được đưa ra vào năm 2005 nhưng không được Quốc hội thông qua vì cho rằng chưa đến thời điểm thích hợp.

T.Hạnh



Theo VnExpress

Hiện hữu của các thai nhi - những sinh linh bất tử

Loạt bài chia sẻ của một vị linh mục
làm công việc mục vụ BVSS



Thưa cha con bị thai nhi con của con đeo đuổi, chọc ghẹo, con bị ám ảnh, ác mộng, làm ăn không được giờ phải làm sao? Thưa cha con đã bỏ đi đứa con vô tội của mình, giờ đây con phải làm thế nào? 


Đó là những hiện tượng về sự hiện hữu tích cực hay tiêu cực của các thai nhi mà bản thân tôi đã từng cảm nhận và nghe những người làm việc cùng tôi hay những nhân chứng khi phá thai nói lại. Nay nhân đọc bài của bạn Rita Nguyên về phá thai trị liệu (therapeutic abortion), tôi suy nghĩ và muốn nói lên những cảm nhận, những nhân chứng cho sự hiện hữu của các sinh linh thai nhi, đồng thời cũng muốn trình bày nguyên tắc Song Hiệu trong đạo đức sinh học mà tôi đã được học hỏi. Trong bài tôi sẽ đưa những hình ảnh khá mạnh về những thai nhi tôi đã đón nhận, đặt các cháu lên bàn tay của mình, xin các bạn chọn lựa trước khi xem.

Có người cho rằng thai nhi chưa phải là con người nên có thể bỏ đi. Có những thai nhi bị bỏ đi khi chưa thành hình người vì bác sĩ giải thích nó chưa phải là con người, nên có thể bỏ đi, họ cho uống thuốc thai nhi tự hủy. Có người cho rằng thai nhi chưa ra đời, chưa phải là người nên có thể bỏ đi khi thấy thai nhi có một dị tật hay là nghi ngờ dị tật nào đó. Có bác sĩ thực tế lại lý luận đẻ ra một đứa tật nguyền thi mình có thấy hạnh phúc không, bỏ đi đẻ đứa khác tốt hơn.... thế là các thai nhi trở thành nạn nhân, thành phương tiện có khi thành mục đích cho những tính toán của con người. Bỏ đi là hết, là xong chuyện, xong bao nhiêu rắc rối, những cản lối cuộc sống.

Tôi làm việc chôn cất các thai nhi và những người vô gia cư đến nay là 9087 được chôn cất, tôi hân hạnh trở thành người chăm sóc phần mộ của các em, tôi đã cảm nhận, đã nghe lời chứng của nhiều người về sự hiện hữu của các thai nhi. Nay tôi muốn viết lại để minh chứng điều ấy. Xin mời các bạn cùng chia sẻ những trải nghiệm vể sự hiện hữu thai nhi.

Các thai nhi là sự sống của con người toàn vẹn và là những con người, những sinh linh bất tử. Là con người toàn vẹn các em có yêu, giận, ghét, oán hận đó là bản tính của con người. Là con người có xác và hồn, xác là bụi đất còn hồn bất tử, sinh linh thai nhi cũng thế. Cũng như con người, chết không phải là hết, nhưng còn cả một thế giới sau cái chết mà chúng ta biết quá ít, những oán hờn hay những phù hộ của họ cho thế chúng ta. Các thai nhi cũng có những hiện tượng như thế cho những người còn sống đặc biệt là cho cha mẹ của các em.


THAI NHI CẤT TIẾNG GỌI AI OÁN GIỮA ĐÊM
"Tâm ơi về đi!"

Tôi vẫn có những cảm nhận về sự hiện hữu của các thai nhi khá mạnh, tôi thường cầu nguyện, nói chuyện, tâm sự với các em như cha với con, những gì tôi kêu cầu thường cũng hay được các em ủng hộ.

Trong nhà xứ Tây Hải tôi làm một căn phòng gọi là phòng thai nhi bằng nhôm kiếng, nền lót thảm. Trong đó có 2 tủ đông được trang trí lưu các thai nhi đợi Chúa nhật cuối tháng chôn cất. Trên tường tôi đặt tượng Chúa Giêsu chịu đóng đinh vì tôi nghĩ Đức Giêsu chịu chết vì tội lỗi con người, tội phá thai là tội xúc phạm đến sự sống, tội này rất nặng và bị vạ tuyệt thông không chỉ cho người trực tiếp phá thai mà cho cả người gián tiếp. Đặc biệt luôn có một ngọn đèn dầu loe lét bên cạnh tủ đông như là lời cầu nguyện thường xuyên của tôi và cũng muốn nhắc nhở về sự hiện diện của các thai nhi. Mỗi ngày vào sáng sớm tôi vào đó thắp nén nhang cầu nguyện, chúc các em ngày mới và xin các em cùng tôi làm việc trong ngày; tối về cũng thắp nén nhang cầu khấn cho các em được ơn giải thoát, cho cha mẹ các em được ơn sám hối và ơn tha thứ, cầu cho những người xin tôi cầu nguyện, cho các ân nhân cũng như của các em. Dù bận đến đâu tôi cũng làm thế từ ngày này sang ngày khác, từ năm này qua năm khác. Tôi yêu thương xem các em như con cái trong nhà, còn tôi là bố của chúng nên giữa chúng tôi không có sợ hãi mà chỉ có yêu thương và muốn điều tốt đến cho nhau, cho mọi người.

Một hôm cũng như bình thường 3g30 sáng tôi thức dậy, vệ sinh và lên nhà thờ cầu nguyện. Thói quen này tôi đã tập khi còn là đại chủng sinh. Tôi đang quỳ cầu nguyện, tôi nghe rất rõ tiếng người phụ nữ, người mẹ gọi con "Tâm ơi về đi!" Tiếng gọi phát ra từ khu để các thai nhi. Tiếng gọi nghe như người mẹ đi tìm con giữa đêm khuya, gọi đứa con đi chơi mau về nhà, nhưng rồi lại gọi trong vô vọng vì không thấy tiếng trả lời, không thấy đứa con về. Tiếng gọi càng ngày càng da diết xoáy vào hồn tôi "Tâm ơi về đi! Tâm ơi về đi!" Không phải một lần mà khoảng 30 lần như thế, càng ngày tiếng gọi càng xa dần và rồi tắt lịm trong đêm. Tôi tự hỏi điều gì đang xảy ra, sao lại có người mẹ gọi con trong đêm như thế, người con đó là ai mà để cho mẹ phải vất vả tìm gọi con giữa đêm trường?


Tôi chưa nghĩ đến đó là tiếng gọi ai oán mà chỉ nghĩ đó là một người mẹ đau khổ tìm gọi con giữa đêm khuya. Sáng ra tôi gọi mấy chú đang ở trong nhà xứ hỏi xem khuya sáng có người mẹ nào đi kiếm con mà lại gọi hoài câu: "Tâm ơi về đi!" Các chú ngủ ngay trên lầu, bên trên phòng thai nhi và gần đường đi khẳng định không nghe tiếng ai gọi như thế! Ngoài nhà thờ xa mà tôi còn nghe rõ nhiều lần gọi, thì không thể các chú ngay đó lại không nghe. Lúc đó tôi mới giật mình và trong đầu nghĩ đến tiếng gọi thai nhi. Tôi vào phòng thai nhi, mở tủ đông ra thấy trong đó có một thai nhi 6 tháng tuổi đã được tắm rửa, mặc đồ để trong hộp và chung quanh có khoảng gần 100 thai nhi vài tháng tuổi nữa. Tôi hoàn toàn trong tình trạng ý thức và thinh lặng lúc cầu nguyện đêm, tôi còn thầm cầu nguyện cho người mẹ khốn khổ giữa đêm phải đi tìm con. Không thể nào có chuyện nghe lầm được. Đó thực là tiếng thai nhi ai oán gọi, tiếng gọi da diết vọng lên, tiếng gọi đến từ thế giới khác mà đã có lúc tôi nghe được trong một lần trừ quỷ. Bây giờ ngồi cầu nguyện, ghi lại mà lòng tôi vẫn còn giữ tiếng gọi và vẫn có gì đó làm tôi dợn dợn người. Nhưng tiếng gọi ấy phát lên vì ai và muốn nói lên điều gì?


1. Thai nhi gọi TÂM về cho một thế giới không có TÂM: đó là tiếng gọi không phải cho người tên tâm mà là TÂM con người như có bạn đã bình luận. Tiếng gọi của những thai nhi vô tội gọi đến những người mẹ đã không còn TÂM. Tội lớn nhất của thời đại là "Không ý thức về tội lỗi", kể cả tội phá bỏ đi sự sống của người khác, của chính đứa con của họ. Đã mất ý thức thì về tội cũng sẽ mất ý thức về Thiên Chúa, về TÂM, lương tâm đã trở nên chai đá. Nếu bạn vào nơi phá thai bạn có thể thấy các em còn là học sinh mặc áo dài đi phá thai như đi chợ, bác sĩ phá thai cũng cười nói như không có chuyện gì xẩy ra. Tôi đã từng nhận những thai nhi của cha mẹ gửi đến với khuôn mặt lạnh lùng. Họ bỏ thai với lý do cuộc sống khó khăn, nó chưa phải là người, phá đi để lần sau sanh lại... Tâm ơi về đi phải chăng đó là tiếng gọi ai oán cho những người mẹ người cha, cho tất cả chúng ta đã phá bỏ thai nhi hay đã làm thinh trước những thực trạng này.


2. "Tâm ơi về đi" vẫn còn đọng lại trong tôi, tôi nghĩ đó là tiếng gọi của các thai nhi gọi cha mẹ của mình: "Xin để con lại! Đừng bỏ con mẹ ơi!". Có những thai nhi bị cắt ra từng mảnh, tôi đặt trên bàn tay của mình là nỗi đau xé lòng của các em "Tại sao mẹ lại bỏ con?". Có những thai nhi 7 tháng đầy máu thậm chí là 9 tháng tôi đã từng nhận và bế chúng trên bàn tay. Tôi thốt lên: Ôi đây là một con người! Cháu đã là người và ra đời cháu có thể sống bình thường, có mặt trên cõi đời này, nhưng giờ chỉ còn lại máu thịt và oan ức. Lúc ấy tâm hồn tôi tan nát, tôi không hiểu có lý do nào mạnh hơn sự sống của con người này. Tiếng ai oán "Tâm ơi về đi" cũng là tiếng gọi da diết kêu cứu nhưng vô vọng của thai nhi với cha mẹ, nhưng rồi không ai nghe và tiếng đó đi vào đêm đen, đi vào cõi hư vô. Hậu quả em bị lấy ra, bỏ vào trong bịch đen và trở thành rác thải.

3. "Tâm ơi về đi" có phải là tiếng của oan hồn khi các cháu bị chết đi đau thương, tức tưởi của các thai nhi bé bỏng thánh thiêng nhất, vô tội nhất. Bào thai không còn là kết quả của lời tỏ tình "Anh Yêu Em", "Không có anh em sẽ không sống được" mà là hậu quả của ghét bỏ, đạp đổ, xua đuổi, phá bỏ, thù hận. Hiện tượng đó sẽ quẩn ngược lại thành oan hồn, oán hận vì thai nhi cũng là một con người, có bản tính của con người là yêu thương, giận ghét, có ân trả ân có oán trả oán. Không lạ gì có những tình trạng thai nhi đeo đuổi làm tốt hay làm xấu cho người đã cưu mang hay làm hại. 

Làm công việc chôn cất các thai nhi không phải để lên án, kết tội nhưng sâu xa hơn vẫn là để xóa bỏ oán hận các ân oán, dành cho các em có nơi an nghỉ; cho cha mẹ các em có cơ hội sám hối, hoán cải đổi được kiếp nạn khi phá thai. Điều đặc biệt chúng ta nhắm tới là đưa các em vào lòng bàn tay Chúa vì sự sống thuộc về Chúa, thì nay dâng các em lên Chúa xin Mình và Máu Chúa cứu các em vì Chúa bảo "Dầu cha mẹ có bỏ con đi nữa, thì hãy còn có CHÚA đón nhận con". (Tv 27,10). Chúa vẫn kêu lên "Ta Khát" (Ga 19,28) trên thập giá xưa và nay vẫn cháy khát lòng người. Xin Thánh Giá Chúa hóa giải oán hờn giữa người với nhau, giữa tội nhân với Chúa. Xưa trên thánh giá Chúa đã cầu nguyện "Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm." (Lc 23,34), thì nay xin cũng ban lời ấy cho cha mẹ và cho tất cả chúng ta.

TÂM ƠI VỀ ĐI một tiếng gọi mà tôi và bạn phải trả lời và trả lẽ. Đó vẫn là tiếng gọi của các thai nhi vào tâm hồn cha mẹ, đến tôi và các bạn, đến thế giới này, nhưng liệu tiếng ấy đi vào lòng người, lòng đời, vào các chính sách hay lại vào đêm đen ích kỷ, chia rẽ, thù hận và rồi tan loãng vào hư không mênh mông. 




THAI NHI TRÊN CHIẾC XE MÁY

Đây là câu chuyện kể về sự hiện hữu của các sinh linh thai nhi khi ông đi lấy và chôn các thai nhi. Ông và gia đình cùng chúng tôi làm nghĩa trang thai nhi, ông là nhân từ của sinh linh hiện hữu.

Chúng tôi đồng hành với một gia đình làm nghĩa trang thai nhi tự phát. Họ hoàn toàn do tình thương thúc đẩy muốn cho các em nơi an nghỉ trên cõi đời này, đồng thời lại thêm nội lực sâu xa của niềm tin dẫn dắt họ làm gì đó cho những sinh linh bé nhỏ ấy. Sau nhiều ngày thảo luận, gia đình họ thống nhất dùng mảnh đất rẫy gần 2ha cách xa nhà 12 km làm nơi an nghỉ cho các em. Ngày ngày người vợ (DS) đi lấy thai nhi từ các phòng khám về tắm rửa, cầu nguyện; sáng sáng người chồng và con trai đem ra rẫy chôn. Mỗi năm chúng tôi lên giúp xây, chỉnh trang lại các ngôi mộ bằng đất. Cứ vậy trong nhiều năm nay họ tận tuỵ và nhiệt thành trong công tác: lấy về - chăm sóc - cầu nguyện - đem đi chôn.


Câu chuyện xảy ra khi gia đình họ tích góp mua được chiếc xe máy mới cho ông đi từ nhà lên rẫy (nơi chôn cất các thai nhi) mỗi ngày. Một hôm mình ông trên chiếc xe máy chở 5 thai nhi đi chôn bình thường, những người đi cùng đường kháo láo lẫn nhau “Ông này chở nhiều con nít như vậy thế nào cũng bị công an phạt.” Ông cũng nghe lời cảnh báo đó nhưng nghĩ rằng họ nói về người khác, không phải nói về mình. Quả thật ông đi tiếp gặp một nhóm cảnh sát đang làm nhiệm vụ, họ chặn ông lại kiểm tra. Ông sợ họ hỏi giấy tờ xe, vì xe mới chưa có giấy tờ đầy đủ, xe mới mà đã bị kiểm tra và giữ lại thì thật không hay. Lạ thay họ không hỏi giấy xe mà lại đi quanh quanh xe ông vài vòng tìm kiếm gì đó như tìm kiếm vật quốc cấm vậy. Ông lấy làm lạ tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, ông đi không sai phạm luật vậy mà lại bị gọi lại, trong đầu ông chỉ canh cánh về chuyện giấy tờ xe mọi chuyện khác ông không còn ý thức gì thêm. Ông bắt đầu thấy bất an, mặt ông biến sắc từ từ.

Sau cùng họ hỏi ông: “Ông chở con nít ông giấu chúng ở đâu rồi?” Câu hỏi của cảnh sát thật kỳ cục.

Ông trả lời: “Không, tôi không có chở ai hết, tôi đi một mình.” Ông nói thật, ông không nhìn thấy các em, ông cũng chưa ý thức về sự hiện diện của các em, ông dồn hết mọi quan tâm đến chuyện giấy tờ xe nên quên hết mọi chuyện đang âm thầm diễn ra.


Cảnh sát khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Tôi thấy rõ ràng ông chở nhiều con nít trên xe, ông giấu chúng ở đâu?” Không biết là vị cảnh sát này thấy các em thế nào, nhưng rõ ràng ông là một người làm vườn cục mịch chân chất, người già hơn tuổi, tướng người còm còm khắc khổ, thấy là thương rồi chứ còn muốn làm gì khó ông. Không thể nào vô lý chặn ông lại được vì ông không phạm luật giao thông.

Ông vẫn khẳng định trước sau như một với khuôn mặt rất chân thành: “Tôi đi một mình không chở ai hết, làm sao giấu được ai trên chiếc xe máy này!”

Cảnh sát đi quanh xe ông thêm vài vòng nữa lẩm bẩm: “ĐM Rõ ràng ông có chở trẻ con, vậy mà tìm không thấy”. Ông nghe rõ tiếng chửi thầm đó, bụng ông thấy yên tâm hơn, chỉ sợ họ lan sang chuyện giấy xe. Không thấy chứng cứ, vô lý, quê độ, họ chửi thầm rồi cho ông đi.

Ông thở phào nhẹ người, chỉ sợ hỏi giấy tờ xe thì rách việc. Ông tiếp tục lên xe đi. Khi đi được một đoạn, ông mới nhớ ra trên xe ông đang chở 5 thai nhi mới chỉ khoảng 1-3 tháng thôi. Trời ban sáng lạnh lạnh nhưng mồ hôi ông toát ra: Các thai nhi, các con ông đang trên xe cùng đi!

Sau khi cảnh sát không tìm thấy trẻ con nào, cho ông đi, ông thở phào nhẹ người, chỉ sợ hỏi giấy tờ xe thì rách việc. Ông tiếp tục lên xe đi. Khi đi được một đoạn, ông mới nhớ ra trên xe ông đang chở 5 thai nhi mới chỉ khoảng 1-3 tháng thôi. Trời ban sáng lạnh lạnh nhưng mồ hôi ông toát ra: Các thai nhi, các con ông đang trên xe cùng đi!


Ông chở các thai nhi đi, các em cùng đi với ông, ông không nhìn thấy, nhưng các em lại cho người khác và công an thấy đó là do các em muốn làm và ấy cũng là thông điệp cho họ cũng như cho gia đình ông. Việc làm của ông quá thường xuyên nên ông không ý thức, biết việc này là chính đáng, cần thiết, nhưng ông đâu có ngờ sự hiện hữu của các em lại sống động và thực như thế. Vừa sợ vì sự việc linh thiêng của các thai nhi, vừa thấy có lỗi vì đã chối bỏ các con, mồ hôi của sợ hãi và tội nghiệp đang hòa lẫn với nhau, ông loạng choạng tay lái xe mãi mới vào trong rẫy được và ngày hôm đó phải mất cả ngày để ông chôn 5 thai nhi vào một mộ nhỏ. Ông vui mừng và nhiệt huyết trào dâng lên trong long lòng, vì đâu phải là đơn thuần là việc nhân đạo mà thực sự ông ý thức việc của mình là việc làm có tính cách thánh thiêng và ông đang đụng chạm đến sự thánh thiêng đó.


Ông kể với tôi mà mặt ông vẫn còn thấy biến sắc. Tôi đã làm việc chung với gia đình ông nhiều năm, tôi biết ông không phải là người đưa chuyện, đặt chuyện, ông chưa nói dối tôi điều gì. Điều ông nói là sự thật. Việc chôn cất các em đã thành đề tài thảo luận nhiều trong gia đình ông, cuối cùng họ đều tin tưởng ở sự hiện diện của các thai nhi cho dù chỉ là giọt máu thì đã là sự sống con người, đã có linh hồn bất tử và nếu qua đời là sinh linh. Các thai nhi ông bà lấy về xem như là con cái trong gia đình cùng cầu nguyện cho các em. Việc tỏ ra của các em làm cho ông bà vững vàng hơn vào niềm tin của mình. Vì nhiều lý do tế nhị nên xin được ẩn danh gia đình ông bà và nghĩa trang này, các ngôi mộ đã được dán gạch bề mặt, nghĩa trang lát đường đi, có tường rào bao quanh chắc các em cũng ấm lòng.

Quả thật, chôn cất thai nhi không phải ai cũng làm được, không phải có đất là có thể làm được nghĩa trang thai nhi. Nhưng cần có tấm lòng, cao hơn nữa là có niềm tin thì mới có thể làm được. Phần mình, tôi vẫn tin vào sự hiện hữu của các sinh linh thai nhi. Vì yêu mến các em, tôi đón nhận về, dâng lễ cầu nguyện cho các em, các em mới cho tôi làm và trở thành người chăm sóc phần mộ các em. Đó là việc của tấm lòng và tôi luôn ý thức đó là việc có tính cách thánh thiêng.


Bạn thân mến! Các em không phải là giọt máu hay cục thịt nhưng rất thánh thiêng và linh thiêng. Viết ra những điều này mong rằng chúng ta tôn trọng các em, cho các em tấm lòng và đừng để sự linh thiêng đó bị xúc phạm, lợi dụng và trở nên oan hồn quẩn ngược lại thành oán hận. Tôi không kết tội những người phá thai vì tôi cũng là tội nhân cần phải được rao giảng Tin Mừng về thống hối và ăn năn để được ơn tha tội, nhưng tôi muốn làm chứng nhân về sự hiện diện linh thiêng của các thai nhi. Nên nếu các em có bị bỏ đi, xin cho chúng tôi xin để chúng tôi đơn giản là dâng lễ cầu nguyện và dành cho các sinh linh ấy nơi an nghỉ, thì bản thân các em được cư xử như một con người bình đẳng, cha mẹ hay những người xúc phạm đến sự sống của các em cũng có cơ hội lãnh nhận lời tha thứ, lời hoá giải oán hận.

Còn những ai đã mang thai, xin để các em lại, chúng tôi có bến tạm dành cho người mẹ và con của họ tạm lánh, tất cả đều được yêu thương, trân trọng và bình an mạnh khoẻ chào đời tốt đẹp. Nếu vì sợ không dám để lại chắc tôi và bạn đã không có mặt trên cõi đời này, cho nên đừng sợ, có nhiều người bên cạnh giúp bạn cưu mang, nuôi dưỡng các cháu giúp những người mẹ trong cảnh khó khăn. Bạn và tôi trở thành bến tạm chăm sóc sự sống cho các thai nhi và những người cơ nhỡ trên cõi đời này thôi.

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch
Chính xứ Tây Hải - hạt Hố Nai - giáo phận Xuân Lộc


Theo những chia sẻ trên facebook của ngài