Phò Phá Thai - Phò Sự Chết - Não Trạng Tương Đối Nơi Người Trẻ

Mới đây trên trang Facebook cá nhân của mình, một bạn trẻ có tên là Võ Thị Mỹ Linh, đã mạnh dạn nói lên quan điểm của bạn về việc phá thai, theo đó, đối với bạn “phá thai là một điều tốt khi mà đó không phải là kết quả của tình yêu thực sự và người làm cha làm mẹ cũng không chắc chắn về tương lai của họ thì việc có một đứa trẻ ra đời không phải là lòng nhân đạo mà rút cuộc chỉ là góp phần làm một mảnh đời khác tiếp tục phải chịu khổ”. Ghê gớm hơn, để chứng minh cho sự trong sáng về quan điểm này, bạn đã không ngần ngại tự biện hộ, “dĩ nhiên, mình còn zin nên đừng bạn nào vào làm thánh phán bảo là cô này chắc phá thai rồi mới ủng hộ chuyện phá thai nhé!”



Và với “status” này, bạn nhận được nhiều lời ủng hộ từ những người khác, đồng thời tạo được tí tiếng vang với cộng đồng mạng xã hội. Theo trang afimly.vn thì bạn Mỹ Linh là cô gái Việt được phúc sống sót sau vụ bão tuyết tại Nepal vào tháng 10/2014. Bạn được Thiên Chúa cho sống, nhưng qua những gì thể hiện thì bạn đang là người cổ võ cho nền văn hoá của sự chết, nhất là cổ võ việc phá thai dù dưới bất kỳ hình thức hay lý do “nhân đạo” nào thì đó là việc cổ võ sự chết và nền văn hoá giết chóc. Thiết nghĩ, là một người may mắn không phải chết khi tuổi đời còn xanh, thì bạn phải là người biết trân quý và bảo vệ sự sống cũng như cổ võ cho nền văn hoá của sự sống, nhưng thật tiếc là người bạn trẻ này đã “can đảm” làm điều ngược lại.

Luận lý của người bạn trẻ này cũng đang là luận lý của nhiều người trẻ khác khi chính họ không hề nhận thức được rằng, họ chính là sản phẩm của một xã hội đang bị bấn loạn và khủng hoảng về giá trị, theo đó, một sự sống mà ảnh hưởng đến cuộc sống và con đường tương lai của tôi, thì sự sống ấy cần phải bị loại trừ dù đó chỉ là một thai nhi chưa có khả năng tự vệ. Chính vì lý do này, mà nhiều người đã không ngần ngại ra tay sát hại ngay chính con ruột của mình, một mầm sống, một tương lai của cả thế giới.

Một căn nguyên khác mà tôi đã có lần đề cập trong một bài viết của mình – Phá Thai Tinh Thần, đó là: “dám phá thai và can đảm phá thai thật trong cuộc sống, đó là bởi vì ta cũng đã tự phá lấy những tư tưởng sống, những tư tưởng sinh ích – mầm khai sinh sự tốt lành trong cuộc sống của mình. Ta tự biến mình trở thành kẻ hèn khi ta dùng mọi lý luận cùn và dở hơi để ta biện minh cho thói lười, thói biếng nhác, sợ điều lành…của bản thân, cũng cùng một cách thế ta dùng chúng để biện minh cho hành vi tội ác của mình khi triệt hạ một bào thai thật, vốn không có năng lực kháng cự lại sức mạnh độc ác của ta”.

Chắc hẳn, bạn Võ Thị Mỹ Linh dù rất tự hào về sự “zin” – không–ai-kiểm-chứng-và-không-ai-biết, trừ một mình cô để biện minh cho luận lý phò sự chết của mình theo kiểu “mình còn zin nên đừng bạn nào vào làm thánh phán bảo là cô này chắc phá thai rồi mới ủng hộ chuyện phá thai nhé!” Bạn đã quên mất khi bạn ủng hộ việc phá thai thì bạn cũng đang thực hiện một hành vi đốn mạt và vô nhân tính nhất, “phá thai tinh thần”. Bởi từ tư tưởng đi đến hành động là một bước rất ngắn. Đối với loại người có tư tưởng thế này, thì một tư tưởng tốt lành để bảo vệ lấy sự sống của người khác (thai nhi) là một tư tưởng vô nhân đạo, một tư tưởng xuẩn ngốc, bởi theo họ, tư tưởng này làm cản trở con đường tương lai rạng ngời phía trước của họ. Chính vì thế, dù còn “zin” hay “mất zin”, thì họ cũng chuẩn bị cho mình sẵn sàng một tư tưởng rất nhân đạo là phá bất cứ khi nào cái bào thai ấy không là kết quả của một tình yêu và gây nguy hại cho tương lai của bản thân họ mà họ phóng chiếu sang các thai nhi theo kiểu “đó không phải là kết quả của tình yêu thực sự và người làm cha làm mẹ cũng không chắc chắn về tương lai của họ thì việc có một đứa trẻ ra đời không phải là lòng nhân đạo mà rút cuộc chỉ là góp phần làm một mảnh đời khác tiếp tục phải chịu khổ”.

Chính vì cái lý luận rất tương đối và vô nhân bản thế này mà nhiều bạn trẻ ngày nay “bất chấp hết để yêu nhau” mà không cần nghĩ suy, bởi bất quá thì đi phá thai thôi, vì dù sao thì đây cũng không phải là “kết quả của một tình yêu thực sự”, chưa kể là “cả hai người chưa có tương lai” thì chắc chắn sẽ “gây đau khổ đến bốn đời” cho đứa bé như bạn Võ Thị Mỹ Linh vô danh tiểu tốt nào đó đã nói lên thay mặt cho toàn thể Hội Đồng Những Kẻ Vô Lương Tâm và Vô Nhân Đạo, Hội Đồng Những Kẻ Máu Lạnh, Hội Những Kẻ Phò Sự Chết...Hiệp Hội Satan Sống Giữa Trần Gian.

Nếu chỉ đơn giản là người muốn nổi tiếng nhanh chóng, theo nhiều lớp “liền anh liền chị” để học đòi tạo “Xì-căng-đan” bằng cách phò phá thai, thì tốt nhất bạn hãy suy xét lại bản thân, nhìn lại mốc thời gian mà trong đó bạn đang nằm ở răn giới giữa sự sống và sự chết, khi ấy nếu người ta cũng vì lý do nhân đạo để nói “con bé này là một người thừa, có cứu nó cũng vậy thôi, nó sống cũng chẳng ích gì, chỉ làm khổ thêm cho nhiều thai nhi khác nhờ nó cổ võ mà bị mất đi sự sống đời này, thế nên cho nó chết đi còn hơn”, bạn sẽ ra sao bây giờ! Hãy biết trân trọng sự sống dù đó là một phôi thai, dù đó là một bào thai được tạo ra bởi một vụ hiếp dâm chứ đừng nói do bởi sự lầm lỡ nào của đời con gái cả, bởi đó là sự sống thật, sự sống không ai có quyền lấy đi và phá huỷ.

Joseph C. Pham


Nguồn: Muối Ánh Sáng

Những kẻ hèn nhát mới nghĩ đến chuyện giết trẻ con

"Tôi là mẹ đơn thân của một cô con gái 7 tháng tuổi. Khi mới sinh con, tôi đã trả lời trong một bài phỏng vấn rằng: 20 tuổi bạn nghĩ đứa trẻ là phiền phức nhưng ngoài 30 tuổi thì những đứa trẻ như là một phép màu diệu kỳ."

“Tôi cho rằng phá thai là một tội ác”

Quả thật, mỗi ngày trôi qua tôi đều có những khám phá đầy ngạc nhiên về bản năng làm mẹ, gắn kết với cảm giác con gái mình là một phép màu không ngừng đem lại những điều kỳ diệu. Và việc tôi nuối tiếc duy nhất là tại sao mình không có con sớm hơn, làm lỡ mất bao nhiêu năm tháng vào một cuộc đời mất phương hướng và vô vị. Tôi cũng hiểu được phần nào, những kẻ khốn nạn chỉ biết đem khốn khổ đến cho người khác sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được sự ngọt ngào như thế trong cuộc sống.


Bà mẹ đơn thân Keng và con gái Belle: “20 tuổi bạn nghĩ đứa trẻ là phiền phức nhưng ngoài 30 tuổi thì những đứa trẻ như là một phép màu diệu kỳ”.

Con gái tôi không có cha, đó là câu trả lời mặc định mỗi khi có bất kỳ ai xa lạ, tình cờ gặp, tình cờ quan tâm và tình cờ hỏi han như một kiểu giao tiếp nhân văn phổ biến nhất. Đáng tiếc là trong quá khứ tôi đã yêu phải một gã đàn ông hèn. Hèn và yếu nên mới nghĩ rằng mình không đương đầu nổi với cuộc sống khi có thêm một gánh nặng nhỏ bé. Hèn và yếu nên chỉ ích kỷ nghĩ đến bản thân và sẵn sàng giết trẻ con để khỏi phải bận lòng. Nhưng anh ta cũng hèn và yếu đến nỗi không thể ép tôi làm đồng lõa trong vụ sát hại máu mủ của chính mình. Anh ta chỉ hèn thôi, tuyệt nhiên không phải là một gã đểu, bởi sự đểu cáng của đàn ông thường thể hiện bằng hành động kinh điển “giãy nãy lên chối bỏ trách nhiệm khi biết bạn gái có thai” như câu chuyện cô gái Việt sống sót ở Nepal kể về bạn mình.


Tôi cho rằng phá thai là một tội ác. Vì tôi đã sinh con, đã được làm mẹ nên lại càng đủ cơ sở khẳng định cho quan điểm của mình. Mặc dù không theo đạo Thiên Chúa nhưng bằng những trải nghiệm của bản thân, những lầm lạc của một phần cuộc đời đã trôi qua, tôi muốn được hướng thiện theo giáo luật cấm phá thai của họ. Thiên Chúa giáo cho rằng: “Trong tất cả tội ác mà con người có thể thực hiện chống lại sự sống thì sự phá thai do cố ý là một tội ác đặc biệt nghiêm trọng, là một loại giết người hết sức ghê tởm vì nạn nhân trong trường hợp này là một kẻ vô tội chưa đủ khả năng tự vệ”. Đức tin Thiên Chúa răn dạy giáo dân cần phải tôn trọng sự sống con người ngay từ khi bắt đầu quá trình sinh sản. Từ khi trứng thụ tinh, đã có một sự sống mới bắt đầu, không phải của cha, cũng không phải của mẹ. Đúng hơn đó là sự sống của một con người mới sẽ được phát triển riêng. Sự sống ấy sẽ không bao giờ trở thành người được nếu bị giết ngay từ trong trứng nước. Nên cô gái còn zin sống sót sau động đất ơi, khi cô chưa từng mang trong mình một sự sống, chưa từng sinh ra một thiên thần, thì cô mãi mãi ngây ngô không biết tội ác là TỘI ÁC.


"Tôi cho rằng phá thai là một tội ác"


Belle 7 ngày tuổi

Trong những tháng ngày thai nghén, lê la đủ các thể loại bệnh viện và phòng khám sản khoa, tôi bắt gặp những em gái trẻ măng chưa chồng nạo thai tỉnh rụi, những chị gái đủ chồng đủ con hút thai tỉnh bơ, thì cũng có những người mẹ phải bỏ con trong đầm đìa nước mắt đau thương vì một lý do y khoa nào đấy. Rồi tôi cũng tổng hợp được 4 lý do biện minh cho việc phá bỏ thai: (1) Lý do Ưu sinh: sàng lọc sơ sinh cho thấy thai nhi có những khuyết tật nghiêm trọng; (2) Lý do Y học hoặc trị liệu: tính mạng người mẹ bị nguy hiểm nghiêm trọng do việc mang thai; (3) Lý do Đạo đức: mang thai do bị cưỡng hiếp, đứa trẻ sinh ra là một gánh nặng không chính đáng mà người mẹ phải chịu ngược với ý muốn nên khó lòng yêu thương; Và phổ biến nhất là (4) Lý do Xã hội: cho rằng đứa trẻ được sinh ra là một gánh nặng quá lớn về mặt xã hội và đặc biệt về mặt kinh tế cho gia đình hay cho người mẹ. Buồn cười thay, Lý do số (4) này cũng thường kéo theo những kẻ bao đồng ưa quản chuyện người khác bằng... mồm.
Sao các bạn sợ sệt giùm họ rồi cổ vũ phá thai?

Những ngày đầu tôi mang thai, mấy mẹ mấy chị là bạn gái thân với cả tri kỷ của anh tác giả cứ sồn sồn lên phán như thánh sống rằng tôi nên bỏ thai, đẻ ra nuôi sao nổi... phải ngay gã đàn ông hèn hèn nên cũng đổi chiều trở thành khốn nạn đốn mạt. Trong khi trước đó chúng tôi yêu nhau, sống chung với nhau vài tháng thì lần nào gặp đèn đỏ anh ta cũng thắc mắc tại sao không thấy tôi có bầu. Nghi ngại ấy khiến người phụ nữ đang yêu, ngoài 30 tuổi cá tính mạnh mẽ, thường phớt lờ chuyện gia đình như tôi cũng có khi phải chạnh lòng cho rằng mình đã lớn tuổi khó mà đậu thai. Còn anh ta thì trấn an rằng: “Không phải đâu, chắc do anh súng dỏm đạn xịt nên bắn hoài không trúng”. Những lúc như thế tôi cũng hỏi thăm dò: “Thế nếu sau này em có con thì sao?”, và tất nhiên anh ta mạnh miệng: “Có con thì nuôi chứ sao nữa!”.

Tất nhiên mấy mẹ mấy chị thích buôn chuyện nhà người khác khi ấy lại chẳng núp dưới gầm giường để rình nên đến bây giờ vẫn rêu rao đâu đó trên cõi mạng rằng tôi cố tình úp sọt gã kia không được nên giờ lôi con ra ăn vạ, loại phụ nữ như thế bị bỏ là đáng. Đúng rồi, người ngoài không hiểu chuyện đều có thể nói như thế, chỉ riêng gã đàn ông kia là không có tư cách nói ra điều đó nhất.


"Tôi đã có đầy đủ mọi lý do xã hội để phá thai nhưng thiên thần của tôi vẫn ra đời"


Belle 7 tháng tuổi

Hoặc phũ hơn thì mấy chị mấy mẹ ấy bảo tôi ngu dại tin vào lời thằng đàn ông thì giờ ráng mà chịu cực nuôi con một mình. Thật là thánh quá, ở vào trường hợp của tôi, hỏi mấy chị mấy mẹ có tin nổi một gã đàn ông gần 40 tuổi, làm quản lý lại sợ phải sống vất vả khi nuôi thêm một đứa trẻ con không? Còn bạn gái thân và tri kỷ của anh ta, nỏ mồm cho lắm thì tôi đẻ con ra mấy chị đấy phải thay phiên nhau nuôi giùm hay sao mà vội nhảy dựng lên kêu tôi đi phá thai? Tất nhiên động cơ mấy chị mấy mẹ lõi đời nhiều chuyện này thì đậm tính chất gato chứ không ngây ngô như cô gái còn zin sống sót tại Nepal kia tư vấn cho bạn mình.

Tôi đã ở trong một thảm cảnh tệ hại, tình nhân bội bạc lặn không sủi tăm, dư luận eo xèo ong ve khắp chốn, mẹ đẻ và em gái lừa hết tiền tiết kiệm dành cho sinh nở và nuôi con đến mức phải đoạn tuyệt tình thân,... Nếu ngày đó có một mảy may giây phút tôi trở nên hèn nhát, sợ đương đầu không nổi với một tương lai vất vả, sợ mình không đủ khả năng kiếm tiền nuôi con, sợ vì hận thằng cha mà không thể yêu thương đứa trẻ, sợ vì việc làm mẹ đơn thân sẽ cản ngăn mình đến với hạnh phúc mới... thì tôi đã có đầy đủ mọi lý do xã hội để phá thai.

Làm mẹ đơn thân hạnh phúc mới biết mình... siêu đến cỡ nào!

Nhưng thiên thần của tôi vẫn chào đời và người mẹ đơn thân này cũng chẳng vất cực nhọc cho lắm vì được bạn bè quan tâm chăm sóc, được công ty ưu ái cho tiền, được khách hàng tin tưởng giao việc, được người xa lạ cảm mến. Ông trời không có mắt nhưng chẳng tuyệt đường sống của ai bao giờ. Và cuộc đời này vốn công bằng lắm, lấy của chúng ta thứ này sẽ đền bù cho chúng ta thứ khác, miễn là đừng vội vàng đầu hàng số phận. (Phim truyện hay nói vậy lắm, và giờ tôi thấy cuộc đời mình cũng đẹp như trên truyện, trên phim). “Con cái là của trời cho” bạn sẽ không biết món quà đó tuyệt vời như thế nào nếu như vứt bỏ ngay khi chưa mở hộp.


Con cái là của trời cho” bạn sẽ không biết món quà đó tuyệt vời như thế nào nếu như vứt bỏ ngay khi chưa mở hộp.


Quyết định giữ con hay không chỉ nên là của người mẹ, thiết nghĩ đừng ai bàn ra tán vào dù bằng bất cứ lý do bao biện nào khiến thai phụ chao đảo hoang mang. Nếu không yêu thương máu mủ của mình thì người ta ấy đã âm thầm đi giải quyết từ sớm để giữ kín bí mật riêng tư, khỏi cần ai ý kiến. Người ta chưa phá thai, nghĩa là chưa ngã lòng, sao các bạn đã hèn nhát sợ sệt giùm rồi hô hào cổ vũ người ta giết trẻ con? “Mượn đao giết người” đấy, là tội ác đấy có biết không?


"Mang thai chẳng quá nặng, đẻ chẳng quá đau và nuôi con thì thời gian trôi nhanh lắm, chẳng có lúc nào cho nỗi buồn chèn vào đâu! Và khi trở thành mẹ đơn thân hạnh phúc, bạn mới biết được mình siêu đến mức nào"


Thế nên các bạn gái dũng cảm (hoặc có tiềm năng dũng cảm) thân mến! Nếu chẳng may gặp phải đàn ông hèn, đàn ông đểu, phải làm mẹ đơn thân vì không đủ nhẫn tâm hại chết con mình, thì cứ nghĩ đơn giản: Mang thai chẳng quá nặng, đẻ chẳng quá đau và nuôi con thì thời gian trôi nhanh lắm, chẳng có lúc nào cho nỗi buồn chèn vào đâu! Và khi trở thành mẹ đơn thân hạnh phúc, bạn mới biết được mình siêu đến mức nào.

Theo Nhà văn Keng -  báo Trí Thức Trẻ

Viết cho hiệu trưởng ép giáo viên phá thai!

Cô hiệu trưởng thân mến,

Người ta nói rằng “sự học trước hết phải biết phân biệt việc nghĩa với việc hại.” Đó là sứ mạng của những nhà giáo dục chân chính. Việc nghĩa bao giờ cũng đề cao những giá trị cao quý, giúp con người sống hạnh phúc và bình an. Một trong những giá trị ấy là “hiếu sinh”. Tự bản chất, ai ai cũng yêu quý sự sống của chính mình và của muôn loài muôn vật. “Nhân linh ư vạn vật” chẳng phải nói với ta rằng con người vốn linh thiêng hơn hết mọi loài và là nền tảng cho mọi sự trong vũ trụ sao. Khi biết câu chuyện cô ép buộc giáo viên của mình phá bỏ bào thai để giữ thành tích cho trường, tôi lắng lo cho “thành tích chết người” của nhà trường khiến cô phải hành động như thế.

Cô là hiệu trưởng của chị Lương Thị Hà (SN 1982, giáo viên trường mầm non Ngũ Đoan –Thanh Hóa). Tình đồng nghiệp bỗng dưng bị rạn nứt khi cô gây sức ép lên chị Hà phá thai vì chị sắp sinh con thứ ba. Cô cho rằng chị Hà sinh em bé làm giảm thành tích của nhà trường. Vì danh dự và chỉ tiêu của trường, cô đang tâm đòi người mẹ giết bỏ bào thai vô tội. Thú thực, khó ai có thể chấp thuận hành động vô nghĩa và bất nhân của cô, vì chẳng ai ủng hộ việc giết đi một con người để đảm bảo thành tích cả! Nếu người ta chấp nhận giết người vì một thành tích nào đấy thì tôi không biết là sự nghiệp giáo dục của nhà trường sẽ dẫn người ta đến đâu.

Chắc cô đồng ý rằng dù là công chức hay đảng viên, từ dân thường tới thượng lưu, bất cứ ai cũng phải tôn trọng sự sống của người khác. Khi nghe đồng nghiệp sắp có em bé, đáng lẽ cô phải phấn khởi chung chia hạnh phúc với gia đình người ta; đằng này cô lại quy về chỉ tiêu và thành tích để kết án tử cho một bào thai vô tội. Cô triệu tập cấp ủy, tổ trường, BCH Công đoàn để họp về vấn đề người khác đang mang thai. Tôi thực sự cười ra nước mắt cho câu chuyện của cô và trường Ngũ Đoan! Trong cương vị là hiệu trưởng, cô lấy quyền để gây sức ép cho người mẹ phải bỏ bào thai. Đó là cách tốt nhất để bảo vệ danh tiếng của trường, thưa cô? Tôi không nghĩ như thế! Một khi người ta biết cô – đại diện cho trường – hành động thiếu tôn trọng sự sống như thế, thử hỏi cha mẹ nào dám tin tưởng gửi con mình vào trường mẫu giáo của cô. Khi ấy, không những thành tích của trường đi xuống mà đạo đức nghề giáo cũng bị cô chà đạp.



Cô biết đấy, người mẹ nào cũng yêu quý đứa con mình mang nặng đẻ đau. Tình mẫu tử mách bảo cho người mẹ biết rằng sự sống của con mình là trên hết. Do đó, tôi đồng ý với cách hành xử của vợ chồng chị Hà, khi họ đã can đảm bảo vệ đứa con mình đang cưu mang. Ước gì cha mẹ nào cũng biết trân quý sự sống của thai nhi, một lòng yêu mến đứa con là thành quả của tình yêu của họ như thế! Cô ơi, dù trong tư thế “trên đe dưới búa” hay vì ích lợi nào đó cũng không thể biện minh cho hành vi ghê gớm đáng bị lên án của cô, bởi lẽ giáo dục chưa bao giờ dạy người ta làm điều hung dữ bất nhân. Vì thế, câu chuyện của cô trên mặt báo tựa một hồi chuông cảnh tỉnh những ai tiếp tay gây áp lực để người khác phá thai. Dù trong hoàn cảnh nào, không ai có quyền tước đoạt sự sống của thai nhi. Nếu vì luật pháp hay thành tích nào đó mà xúc phạm đến tính mạng người khác, thì đó là vi hiến và bất nhân. Bình tĩnh lại, tôi tin rằng cô hiểu được vấn đề và kịp thời chấn chỉnh.

Khi viết những dòng này, cô đã bị chính cha mẹ của bào thai đâm đơn tố cáo. Cáo trạng sẽ có trong nay mai. Tuy nhiên, trước tòa án lương tâm, bất kỳ ai xem thường sự sống của người khác, phá bỏ bào thai, đều đáng bị lên án bài trừ. Quả thực, lương tâm chân chính chưa bao giờ dạy người ta làm điều xấu xa, không bao giờ cho phép người ta tiếp tay cướp đoạt tính mạng của người khác. Trái lại, trong vai trò là người giáo dục, điều mà cô nên truyền thụ cho các học trò của mình là: làm lành lánh dữ.

Sau cùng, sự kiện của cô khiến tôi để tâm đến biết bao người còn đang tiếp tay cho các bà mẹ nỡ lòng phá bỏ bào thai của mình. Khi người mẹ hoang mang vì mang thai ngoài ý muốn, họ cần lắm một chỗ dựa tinh thần, một lời động viên nâng đỡ để tiếp sức cho bào thai của mình được mở mắt chào đời. Tiếc thay, trên thực tế không ít người vì một lợi ích thực dụng nào đó, đã đang tâm xúi dục người thân của mình phá thai. Xin đừng đặt bào thai ngang hàng với lòng ích kỷ hay thành tích của con người! Bởi lẽ sự sống luôn là quà tặng vô giá mà Thượng Đế dành riêng cho mỗi một bào thai, mỗi một con người vốn đòi hỏi ta phải nỗ lực giữ gìn và yêu thương. Chỉ những ai sống bất chấp luân thường đạo lý mới dám giết chết một thai nhi. Ngược lại, tôi và cô cũng như mọi người, chắc không ai muốn trở thành kẻ bất nhân, người bất nghĩa. Tất cả chúng ta đều hiếu sinh và ra sức bảo vệ sự sống của chính mình và người khác.

Cầu chúc cô có sự bình tâm để phân biệt đúng sai, để thấy được đâu là điều khiến ta cần can đảm bảo vệ, bất chấp những luật lệ vô lý hay thói đời bất nhân. Được như thế, tôi tin rằng dựa trên một nền giáo dục “vị nhân sinh” và hết mực ưu tiên cho sự sống của người khác, trường của cô sẽ luôn đứng đầu về thành tích giáo dục và thực sự là nơi sản sinh cho đất nước những nhân tài kiệt xuất. Xin cô đừng hành động ngược lại kẻo ảnh hưởng đến chính nghề giáo của cô và cả nhà trường bị mang tiếng là cưỡng bức giáo viên của mình phải phá thai.

Thân ái chào cô,

Đà Nẵng, 7.05.2015

Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.


Theo dongten.net

Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi!


Em của anh,

Quả là một thời gian quá dài anh và em dường như chẳng có một chút liên lạc, kể cả trên Facebook hay bất cứ một phương tiện giao tiếp xã hội nào cũng không. Nhìn bề ngoài có vẻ như tình cảm của anh em mình không có gì để nói và đang nhạt dần theo sự im lặng của không gian và thời gian. Thế nhưng, bỗng có một điều khiến cho anh và em có thể khởi đầu một cuộc trò chuyện online, vì em đang muốn anh chia sẻ chút suy nghĩ của mình về một bản nhạc mà em đang rất thích, vì theo em, nó nói lên những điều lòng em đang suy nghĩ và con tim em đang thao thức, bản nhạc "Mình Yêu Nhau Đi" mà trong đó nổi bật lên đoạn điệp khúc có câu: "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi". Và em nghĩ rằng đó là một lời đề nghị đúng đắn và hợp thời teen như em, thời mà các bạn nam lẽ ra phải bạo dạn và nam tính hơn, thì hoá ra lại trở thành "những hoàng tử bé" thích ôm gấu bông vào chốn đông người, thích có đôi mắt long lanh, đôi môi hồng thắm, và một làn da trắng hơn cả sữa bò, nên trong tình yêu có tính chất "đảo chiều" không hề nhẹ, nghĩa là rụt rè, e lệ, bén lẽn như các cô, nên để cho nhanh nhanh phiến phiến, thì các cô phải ngỏ lời trước "hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi".

Em của anh, theo lời đề nghị của em, anh cũng thử mày mò lên mạng để tìm và nghe thử, cảm giác đầu tiên của anh khi anh "bất chấp hết mọi rào cản về sự hiểu biết, tính nghiêm túc của âm nhạc, tính nghiêm túc của ca từ, và tính nghiêm túc của một người con gái" thì anh thấy cũng thật đã tai thật, bởi ít nhất con gái ngày nay cũng đã đạt tới một sự giải phóng tuyệt vời, một kiểu giải phóng số học và toán học, đó là sự bình đẳng về giới. Theo đó, người nam và người nữ giờ đây giống như đẳng thức toán học A = B. Một sự bình đẳng nghe qua có vẻ hợp lý và hợp thời, nhưng đó lại là một sự bình đẳng dẫn đến bạo loạn và làm mất hết căn tính về phái của cả hai bên, nhất là đối với phái nữ như em. Nếu em hiểu được bình đẳng là gì, thì có lẽ em sẽ không bao giờ cho phép mình rơi vào một kiểu bình đẳng cứng nhắc của toán học như hiện nay, đâu em ạ. Vậy thì đâu là sự bình đẳng đích thực?

Theo đó, sự bình đẳng đích thực không phải hệ tại ở chuyện ai làm gì tôi cũng làm được, phái nam làm gì thì phái nữ cũng làm được và ngược lại như quan niệm hiện tại, mà đó là một sự rõ ràng về vai trò và trọng trách mà trong ưu thế về phái tính của mình, mỗi bên thi hành một nhiệm vụ đặc biệt của phái mình để bổ trợ và cùng nhau làm cho cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn. Thế nên, nếu theo quan niệm bình đẳng số học hiện tại thì anh hỏi em, người con trai có làm được một người mẹ đúng đắn không? Nghĩa là mang thai, sanh nở, nuôi nấng bằng dòng sữa mẹ như một người con gái và phụ nữ bình thường không? Câu trả lời chắc chắn và vĩnh viễn là 'KHÔNG' rồi, phải không em? Thế nên, trong tình yêu, không có chuyện người con gái chủ động theo kiểu "bất chấp hết" như trong bài hát này, vì nếu không, sẽ dẫn đến một hệ luỵ vô cùng nguy hiểm, đó chính là tình trạng đánh mất hết căn tính về phái của mình, và tạo nên một tình trạng loạn về mặt luân lý tính dục.

Về căn tính phái: Em sẽ không còn là một người con gái đúng mực như phẩm giá của mình nữa, mà giờ đây em phải gồng mình lên để chiều chuộng người bạn trai mà em đã trót anh hùng rơm đưa ra lời đề nghị "hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi". Bởi theo tâm lý bình thường, một người được yêu sẽ thấy mình nhỏ bé trước người yêu mình và đồng thời thấy mình được cái quyền "hư" mà dân gian hay gọi là "làm nũng", hay tắt một lời là quyền được nuông chiều. Theo trật tự tình yêu này, bản chất phái nữ luôn ở vai trò người được yêu và được nuông chiều, thì giờ đây hoán chuyển sang cho "mỹ nhân nam" kia. Và em biết, cái gì trái với trật tự thì sẽ sinh ra đau khổ, đổ vỡ, mệt mỏi, chết chóc. Em có thể chiều chuộng chàng được một vài tháng, nhưng không thể chiều được cả đời như kiểu tuyên bố anh hùng rơm trong bài hát:

"Cho dù ta đã mất rất rất lâu để yêu nhau
Nhưng chẳng còn gì ý nghĩa nếu như chúng ta không hiểu nhau,
Và muốn quan tâm nhau, phải không anh?
Và em xin hứa sẽ mãi mãi yêu một mình anh
Cho dù ngày sau dẫu có nắng hay mưa trên đầu
Em chẳng ngại điều gì đâu chỉ cần chúng ta che chở nhau
Có anh bên em là em yên lòng
Kể từ hôm nay em sẽ chính thức được gọi anh: Anh yêu".

Về luân lý tính dục: Tự bản chất, xét về mặt đạo đức bình dân, thì ai cũng biết rằng yêu không đồng nghĩa với những thoả mãn tính xác thịt của hai phái. Thế cho nên, cũng theo trật tự phái bình thường, bản chất tự nhiên của người nam là luôn đòi hỏi những thoả mãn thuộc hàng "trái cấm" ấy, còn phụ nữ thì phải biết tránh tạo dịp, tạo cớ, và biết từ chối khi bị đưa vào dịp dù là tình cờ. Còn bây giờ, đã trót dại tuyên bố đầy hào khí "hay là mình bất chấp hết yêu nhau đi" khi ngỏ lời yêu bạn trai kia, vậy em lấy gì để từ chối khi bạn kia nói "hay là mình cứ bất chấp trao hết cho nhau để chứng minh tình yêu đi"? Em từ chối, thì kiểu gì em cũng bị cho là quê mùa, đã can đảm mời gọi người ta yêu mình mà giờ đây không đủ can đảm để trao hết những gì là còn lại để minh chứng tình yêu. Chưa kể, em lại đóng vai nam trong câu chuyện này, nên không thể nhát cáy như con gái bình thường được nữa, nên đành phải nhắm mắt anh hùng rơm để "bất chấp hết mọi rào cản luân lý và đạo đức" để thoả mãn xác thân. Và khi đã "bất chấp hết để 'yêu nhau'" thì sẽ dẫn đến một tội ác mang tên "hay là chúng mình cũng bất chấp hết để phá thai đi", một tội ác giết người.

Em của anh, "mọi cơn cám dỗ đều bắt đầu từ một sự không có gì là nguy hiểm. Rồi sau đó nó tìm đồng minh để cùng thực hiện. Sau đó là nó lây lan sang nhau. Và cuối cùng thì nó tự biện minh cho chính nó", đó là lộ trình của mọi cơn cám dỗ mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã chỉ ra cho chúng ta thấy. Thế nên, tự bản chất thì bài hát và lời bài hát không phải là một điều gì đó xấu xa đáng tránh, nhưng nếu nghe nhiều, nghĩ nhiều, và từ đó đi đến chỗ đồng tình với quan điểm của tác giả sáng tác, thì việc hành động theo lời ca là chuyện tất yếu phải xảy ra. Thế nên, cách tốt nhất để tránh nguy hại cho mình và cho mọi người là phải tránh ngay từ trong tư tưởng của chính mình. Vậy, là một cô gái ngoan hiền và đạo đức, em có muốn biến mình thành một nam anh hùng rơm để phải gánh chịu hậu quả của cái gọi là "hay là mình bất chấp hết để yêu nhau" không? Em có muốn gia đình em phải mang lấy nỗi khổ đau vì một chút anh hùng rơm và sự hiểu biết nông cạn về bình đẳng phái không? Anh tin là em hoàn toàn không muốn, phải không? Vậy thì em "cứ hãy bất chấp hết những âm thanh kia đi" và "cứ hãy bất chấp hết mọi lời mời mọc" để rút sâu vào trong nội tâm trong sáng của em, ở đó, em sẽ thấy một tình yêu trọn hảo và mang lại niềm vui, bình an, và sự sống dồi dào cho em và mọi người thân yêu của em.

Anh của em,

Joseph C. Pham

Nguồn: Muối Ánh Sáng

Phá thai tinh thần

Trích Sách Xuất Hành: Xh 1, 8-14. 22
Trong những ngày ấy, nhà vua mới lên ngôi cai trị nước Ai-cập, ông không biết Giuse, nên nói với dân chúng rằng: “Kìa, dân tộc con cái Israel nhiều và hùng mạnh hơn chúng ta. Nào, chúng ta hãy khôn khéo đàn áp chúng, kẻo chúng gia tăng lên nhiều. Và nếu xảy ra chiến tranh, chúng sẽ tiếp tay quân thù đánh lại chúng ta, rồi rút lui khỏi xứ chúng ta”.

Vậy vua truyền lệnh cho các trưởng dịch bắt họ làm việc cực nhọc hơn, bắt họ xây những thành Phithom và Ramsê làm kho tàng cho Pharaon. Nhưng người ta càng đàn áp họ, thì họ lại càng sinh sản và bành trướng nhiều hơn. Các người Ai-cập càng ghen ghét con cái Israel và càng bắt họ làm việc khổ cực hơn. Người ta làm cho đời sống họ thêm cay cực, bắt họ làm những việc nặng nhọc, nhồi đất, đúc gạch và làm mọi công việc đồng áng. Bấy giờ vua Pharaon truyền lệnh cho toàn dân của vua rằng: “Bất cứ con trai (Do-thái) nào mới sinh, thì hãy ném nó xuống sông, chỉ để lại những trẻ gái mà thôi”.

Chúng ta nghe nhiều về tỷ lệ phá thai diễn ra trên bình diện thế giới ngày một tăng, và Việt Nam chúng ta là một trong những quốc gia được xếp vào dạng có tỷ lệ phá thai cao nhất thế giới, một con số thật kinh hãi, nghèo nhất thế giới và phá thai cũng cao nhất. Các nhà xã hội học, tâm lý học vào cuộc nghiên cứu để tìm hiểu căn nguyên sâu xa của vấn đề này, đặc biệt nơi những người trẻ như học sinh sinh viên. Có nhiều nguyên nhân và nhiều lý do đưa người ta đến hành vi giết người vô tội vạ này như lời một vị linh mục đã từng liệt kê, mà nghe chừng đâu cũng thấy có lý hết, song hậu quả để lại là một tâm hồn dày vò và tan nát, ăn không ngon ngủ không yên. Song, có lẽ có một căn nguyên nền tảng và khó thấy hơn cả giải thích mọi động cơ phá thai của con người ngày nay, đó là Sự Phá Thai Tinh Thần.

Ai trong chúng ta cũng biết, mỗi một ngày chúng ta được ban tặng một tài khoản vô cùng giàu có về thời gian là 86,400 giây để sống và một tài khoản có hơn 75,000 tư tưởng được sản sinh và đưa vào thế giới. Nhưng có lẽ đây cũng là hai nguồn lực mà người ta lãng phí và sử dụng sai mục đích cách vô tội vạ nhất trong hành trình làm người của mình. Không ai đủ can đảm để trả lời cho câu hỏi, “Bạn đã dùng 24 tiếng của mình thế nào? 8 tiếng để ngủ, 8 tiếng để đi làm, vậy còn 8 tiếng kia ta để làm gì? Cũng vậy, không ai đủ can đảm để trả lời cho việc sử dụng năng lực tư duy của mình cách có ích, nên các nhà khoa học đã minh xác, có hơn 75% các tư tưởng của ta là tiêu cực và phá hoại. Và như thế, ta cũng có thể tạm suy ra rằng, ta đã phá hoại hết hơn 75% thời gian trong ngày sống của mình bằng những tư tưởng tiêu cực và phá hoại nơi ta. Và ta cần biết, nếu ta không xây dựng thì ta chỉ có thể là phá hoại, không có con đường thứ ba, bởi cả thời gian và tư tưởng đều qua đi mà không hề đứng lại bao giờ.


Trong từng ngày sống của mình, nếu khiêm tốn nhìn nhận, ta rất sợ thời gian có ích và tư tưởng tốt lành. Ta tìm mọi cách để đem ném hết xuống sông để cho mọi thứ chảy theo dòng đời, chảy theo trào lưu của cuộc sống, của số đông, của xã hội mà ta vẫn không hiểu ta đang làm hành vi phạm lỗi với chính mình. Bởi cũng như trẻ thơ, các tư tưởng và thời gian sống của ta không có sức mạnh thể lý để kháng cự, đôi co, hay lý luận lại khi ta quyết định ném bỏ tất cả vào trong những thứ vô bổ và phá hoại. Chúng chỉ còn biết vâng lời trong sự xót xa vì ta đã cư xử tồi tệ với chúng. Hãy để ý mà xem, mỗi khi có một tư tưởng tốt lành nào: mời gọi ta làm lại cuộc đời, tổ chức lại cuộc sống, đọc một tập sách hay, giúp đỡ người nghèo khổ với lòng khiêm tốn, hoán cải, tha thứ, yêu thương,…là ta lập tức hoang mang và sợ hãi như thể ta đã vô tình để cho chúng có thời gian xuất hiện trong não ta, khiến ta bị bể hết mọi kế hoạch ăn chơi, bể chương trình sống dễ dãi và buông thả của mình, bể hết lịch làm việc mưu sinh… như thể một cô gái lỡ có mang nên khiến cả hai cùng hoang mang vì hỏng hết kế hoạch phía trước, nên cách thượng sách là PHÁ.

Ta dám phá thai và can đảm phá thai thật trong cuộc sống, đó là bởi vì ta cũng đã tự phá lấy những tư tưởng sống, những tư tưởng sinh ích – mầm khai sinh sự tốt lành trong cuộc sống của mình. Ta tự biến mình trở thành kẻ hèn khi ta dùng mọi lý luận cùn và dở hơi để ta biện minh cho thói lười, thói biếng nhác, sự sợ điều lành…của bản thân, cũng cùng một cách thế ta dùng chúng để biện minh cho hành vi tội ác của mình khi triệt hạ một bào thai thật, vốn không có năng lực kháng cự lại sức mạnh độc ác của ta.

Tư tưởng sẽ dẫn đến hành động. Nên nếu ta đã can đảm để dung dưỡng và dung nạp những tư tưởng độc hại bằng thời gian được ban tặng nhưng không của mình, thì theo năm tháng tất cả những gì còn lại trong ta là điều mà ĐHY Fulton Sheen gọi là sự thối rữa và phân hoá từng mảnh của tâm hồn mình. Ta làm vẩn đục và hôi thối tâm hồn ta bằng việc triệt hạ hết tất cả những tư tưởng tốt lành và thời gian lẽ ra nên làm chuyện có ích. Vì thế, nếu lúc này đây khi xét lại bản thân, ta sẽ thấy có lẽ ta là những người hèn nhất trong số những người hèn vì sự sợ hãi đối diện với con người tốt nơi mình, sợ sống tốt, và sợ trở thành người tốt – người có ích cho thế giới bằng sự bám víu vào những vỏ bọc bề ngoài của cái mà ta gọi là địa vị tốt, công việc tốt, thu nhập tốt, và bằng cấp tốt. Ta sống như thể là người không có trái tim, và ta chưa bao giờ lắng nghe trái tim mình, nên chắc chắn ta đã triệt hạ luôn cả con tim hay lên tiếng tốt lành trong ta tự bao giờ mà ta không biết, bởi ta thấy ta vẫn có khả năng yêu thương kẻ yêu mình (Cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, bạn bè), còn những ai cản bước tiến của ta kể cả đó là một thai nhi, thì ta sẽ ra tay triệt hạ tới cùng. Hậu quả tất yếu của những tháng năm sống trong sự phá thai liên lỉ về tinh thần.

Cũng giống như các thai nhi, khi ta triệt hạ chúng, chúng không kháng cự, nhưng chúng sẽ khiến ta phải suy nghĩ lại hành vi dã man của mình bằng sự bối rối, áy náy, cắn rứt, đau khổ, than vãn, vật vã…nơi tâm hồn, thì thời gian và tư tưởng của ta cũng sẽ quay trở lại để trả lời cho ta biết việc gian ác của mình: sự bấn loạn trong tinh thần, gian dâm, độc ác, khô khan nguội lạnh, dễ nổi giận, dễ nuôi lòng hận thù, dễ nghiêng chiều về điều ác, mất kiên nhẫn, mất năng lực tư duy và định hướng đúng đắn, dễ trở nên hoang mang và bối rối… Vậy hãy trung thực với bản thân, trung thực với những thời gian và năng lực tư duy được ban tặng nhưng không của mình, và hãy quay trở về, hãy tập sống có ích, tập dùng thời gian có ích, và tập nuôi dưỡng các tư tưởng tốt lành và sống điều ấy, biến những tư tưởng tồi tệ thành tư tưởng tốt chứ không triệt hạ thì chắc chắn đời ta sẽ tìm lại được sự bình an và niềm vui đích thực.

Joseph C. Pham

Nguồn: Muối Ánh Sáng

Một lần thăm Nhà Mở

Đó là một buổi sáng thứ 7 cuối tháng Tư, sau thánh lễ an táng các thai nhi hàng tuần, chúng tôi đã về thăm các chị em bầu trong nhà mở Giêrađô và Sarnelli. Đối với chúng tôi, đó quả thực là một chuyến đi đầy ý nghĩa. 



Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là nhà mở Giêrađô dành cho các chị em bầu đang chờ sinh. Chúng tôi được nghe câu chuyện của Sương, Hân, và nhiều chị em khác. Nhưng trong giới hạn bài viết, tôi chỉ xin kể những câu chuyện tiêu biểu. Đương nhiên, tên của các nhân vật trong bài viết này đều không phải tên thật, để giữ gìn danh dự cho họ. 


1.

Sương, một cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, là út trong một gia đình Công giáo đạo đức với 5 cô con gái. Khi nói chuyện với chúng tôi, em đã phải thật cố gắng để kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào và những giọt nước mắt tủi thân. Em mới học lớp 11, khi tôi gặp em thì em đã có thai được 8 tháng. Bố đứa bé là cậu bạn học cùng lớp của em. Tình yêu tuổi học trò trong sáng ngây thơ đã đi quá giới hạn.

Khi biết mình có thai, Sương đã hoảng sợ. Em cố giấu gia đình được đến tháng thứ 6 nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phá bỏ.
Mẹ em đã định đưa con gái mình đi phá thai, nhưng rồi bà lại cảm thấy bứt rứt không yên. Bố mẹ em đã quỳ dưới chân Đức Mẹ cầu nguyện rồi quyết định tìm đến nhóm BVSS Thái Hà và xin cho con gái mình vào Nhà Mở. Em là một người mẹ trẻ con nhưng can đảm hơn nhiều người mẹ bất đắc dĩ tuổi trưởng thành. Em bảo lưu kết quả học tập để sinh con, rồi sẽ chuyển trường và đi học lại.

Hải, bạn trai Sương, vẫn còn ở lứa tuổi còn mải chơi vô lo vô nghĩ, khi biết tin đã dũng cảm lãnh nhận trách nhiệm và hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ mẹ con Sương. Hải nói muốn đi tới hôn nhân với Sương, dù hiện tại cả 2 chưa đủ tuổi. Khi Sương nói sẽ vào Nhà Mở, Hải đã không đồng ý. Gia đình cậu muốn đến gặp gia đình Sương để bàn tính chuyện cho hai em. Nhưng bố mẹ Sương vẫn quyết định đưa em vào Nhà Mở và khuyên con gái mình nên suy nghĩ cho chín chắn, vì 2 em còn còn quá trẻ, gia đình Hải ở bên Lương, nếu quyết định đến với Hải, Sương sẽ phải vất vả nhiều và không chừng sẽ mất Đạo.

Khi được hỏi về những dự định tương lai, Sương trả lời rằng lúc này em chỉ nghĩ đến đứa con chứ chưa tính toán được gì. Đứa bé sẽ được người chị gái đã lập gia đình của em nhận nuôi. Còn chuyện của em với Hải, em sẽ cầu nguyện nhiều để xin Chúa soi sáng.

2.

Hân, một cô gái còn rất trẻ nhưng đã tự lập, đi dạy học ở một trung tâm ngoài giờ và đồng thời cũng tự mở lớp dạy thêm. Em quen Tuấn, một chàng sỹ quan quân đội trong buổi giao lưu. Em đã yêu, và đã hiến dâng cái quý giá nhất của người con gái cho Tuấn trong dịp anh về phép.

Khi biết tình yêu giữa em và Tuấn đã sinh hoa kết trái trong cung lòng mình, em nói với người yêu thì anh tìm đủ mọi lý do để lảng tránh. Gia đình Tuấn cũng từ chối, họ bảo Tuấn chỉ về phép có ít ngày thì chưa chắc đó là con của Tuấn, chưa chắc đó đã là cháu của họ. Họ bảo nếu đứa bé được sinh ra, được xét nghiệm ADN mà đúng là cháu của họ thì họ mới chấp nhận 2 mẹ con em.

Suy sụp vì thái độ của Tuấn và gia đình anh, hoảng sợ vì không muốn cộng đoàn giáo xứ biết chuyện (ngày còn ở quê em đã làm huynh trưởng, làm giáo lý viên), Hân đã muốn từ bỏ đứa bé. Em đến bệnh viện để làm thủ tục phá thai, nhưng họ từ chối vì thai đã hơn 3 tháng. Vẫn quyết tâm bỏ thai, em lại tìm người để được tư vấn phá thai. Họ đưa em đi xét nghiệm rồi dẫn em đến một nơi điều trị tâm lý cho những phụ nữ sau phá thai. Đứng trước cánh cửa sắt, Hân nhìn thấy bên trong là những người phụ nữ bị tổn thương tinh thần đến mức mất hêt lý trí, những người đầu tóc rối bù xõa xượi, người cười man dại, người ôm đầu gào khóc, người tự xé rách quần áo mình đi loanh quanh thất thểu trong phòng. Dù bị sốc trước cảnh tượng ấy, nhưng em vẫn chưa từ bỏ ý định phá thai. Em đợi chị gái ở nước ngoài gửi tiền về để có đủ khả năng tài chính cho ca phá thai to ở một cơ sở tư nhân.

Khi có đủ tiền cũng là lúc thai đã quá to, Hân đang lưỡng lự giữa bỏ và giữ thì em bị ngã xe khá nặng. Em bị gãy tay và nằm viện suốt 2 tuần. Bao nhiêu tiền chị gái vừa gửi được chi trả hết cho việc điều trị. Nhưng kỳ lạ thay, em không bị động thai, đứa bé vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Em nhận ra rằng đó là quà tặng của Thiên Chúa, Ngài đã bảo vệ đứa bé và bảo vệ linh hồn em tránh xa dịp tội.

Vì Hân ở trọ gần nhà thờ Thái Hà, hay đi lễ Thái Hà nên biết đến nhóm BVSS Thái Hà và tự tìm đến với chúng tôi. Em quyết định sẽ sinh con và nuôi con một mình, không cần đến Tuấn và gia đình anh nữa, cũng bất chấp cả việc bị chính gia đình mình chối bỏ.

Khi chúng tôi gặp và nói chuyện với Hân thì chỉ còn gần 1 tháng nữa là em sẽ sinh. Gia đình em, nhất là mẹ em vẫn còn giận và không chấp nhận mẹ con em, dù đã có nhiều người cố gắng thuyết phục. Bố em ở trong ban hành giáo, và tham gia nhiều hoạt động trong giáo xứ. Có lẽ vì vậy mà đình em khó chấp nhận đứa con gái lầm lỡ, vì sợ hoen ố danh dự…

3.

Ở nhà mở Sarnelli dành cho các chị em bầu sau sinh, chúng tôi gặp một cô Mai, người đã lặn lội đường xá xa xôi từ một vùng núi cao của tỉnh Hòa Bình để đến chăm sóc cô con gái và đứa cháu ngoại mới sinh được 2 ngày. Khi chúng tôi hỏi về cảm giác của cô khi bất ngờ được làm bà ngoại, cô trả lời rằng cô chẳng quan tâm đến miệng lưỡi thế gian, cô chỉ quan tâm đến con gái mình và đứa cháu ngoại kháu khỉnh, dù rằng gia đình không có Đạo. Để xuống được Hà Nội, cô đã phải nói dối họ hàng và làng xóm là đi khám bệnh, vì ở nơi ấy, người dân luôn để ý mọi việc xảy ra với những người xung quanh theo cái cách không phải là quan tâm mà là xoi mói. Lý do cô xuống Hà Nội thì chỉ có chồng cô và mấy người em biết. Vừa xuống đến nơi thì ông ngoại đứa bé đã gọi điện hỏi han tình hình và tỏ ý muốn vợ mình đưa con gái và cháu ngoại mình về luôn để còn yêu thương, chăm sóc.

4.

Chúng tôi cũng gặp cô Hằng, người giáo phận Vinh. Cô cũng là một bà ngoại bất đắc dĩ. Tâm sự với chúng tôi, cô kể rằng lúc đầu gia đình cô cũng bị sốc. Lúc đầu, thật khó để có thể chấp nhận mình có thêm đứa cháu ngoại không cha. Nhưng khi biết tin con gái mình sắp sinh, cô đã nhanh chóng ra Hà Nội để chăm sóc con và cháu. Nhìn thấy đứa cháu ngoại bé bỏng, cô thấy lòng mình dịu lại và tràn ngập yêu thương. Rồi đây dư luận có thế nào, gia đình cô cũng mặc kệ, mà chỉ cần có con, có cháu thôi là đủ. 


Tạm kết

Tôi thấy có sự khác biệt giữa cậu học sinh lớp 11 và anh chàng sỹ quan về khả năng nhận trách nhiệm. Một cậu học sinh chưa trưởng thành đã dũng cảm nhận trách nhiệm, còn một người đàn ông trưởng thành thì lại hèn nhát rũ bỏ.

Tôi cũng thấy có sự khác biệt giữa một gia đình công giáo gốc trong một xứ đạo toàn tòng và một gia đình bên lương ở một vùng núi cao hẻo lánh, một vùng trắng - mà Tin Mừng của Chúa chưa được rao giảng tới. Xưa nay đa phần người Công giáo vẫn tự cho rằng mình đạo đức hơn và sống tốt hơn những người ngoại giáo. Nhưng… vì sợ điều tiếng nên gia đình Công giáo nọ đã chối bỏ đứa con gái lầm lỡ, còn gia đình bên Lương kia chẳng e ngại dư luận đã sẵn sàng đón con, đón cháu mình về.

Đa phần các cô gái “trót dại” đã phải cắn răng đi phá thai là bởi vì người yêu “quất ngựa truy phong” và gia đình hắt hủi. Tôi không lên án những cô gái ấy, cũng không lên án những anh chàng họ Sở. Tôi chỉ mong muốn rằng xã hội này đừng khắt khe với họ, và cũng mong muốn rằng những ông bố bà mẹ hãy là để gia đình luôn một nơi luôn giang rộng vòng tay yêu thương, tha thứ và chở che cho đứa con gái dại dột. Nếu gia đình nào cũng được như gia đình cô Mai và cô Hằng thì các nhóm Bảo Vệ Sự Sống đều thất nghiệp hết - và được thất nghiệp chính là khao khát của mỗi thành viên nhóm Bảo Vệ Sự Sống chúng tôi.


Rita Maria

1.5.2015