Diệu cảm

Trời ơi, chưa lần nào tôi dâng Thánh Lễ mà lại mệt như lần này. Buổi sáng nay bắt đầu bị ù tai. Buổi chiều nôn thốc nôn tháo. Sát giờ ra dâng Lễ, lại nôn một lần nữa mặc dù trong bụng chẳng còn gì mà nôn. Áp huyết có lẽ tăng vọt, mặt mình nóng bừng bừng và nặng như đeo cối đá. Mình bước ra Nhà Nguyện Hiệp Nhất mà chân loạng choạng. Mọi người nhìn mình không hiểu gì ngoại trừ một vài chị trong BVSS biết mình bị bệnh nặng mấy ngày qua…

Linh mục Lê Quang Uy và các bạn trẻ trong nhóm FIAT

Trời ơi, chưa lần nào tôi dâng Thánh Lễ mà lại khóc như lần này. Khóc ngay lúc rửa tội đầu Lễ cho chị Maria Trần. Khóc vì thương cái chị nhà quê về thành phố giúp việc nhà này, đã nghèo lại mù chữ. Ông cha ở Giáo Xứ nơi chị ấy làm Oshin không chịu dạy Giáo Lý Dự Tòng, bảo mất công lắm, mù chữ thì cho… mù đạo luôn ! May mà gia đình chủ nhà và mấy ông bà Huynh Đoàn Đa Minh có lòng nên chạy tìm người dạy, trúng ngay một chị trong nhóm BVSS. Thì đây, cũng là BVSS chứ còn gì nữa ! Thế là rả rích mấy tháng hai chị em học Giáo Lý với nhau theo kiểu truyền khẩu. Mù chữ nhưng đâu có mù… Đức Tin !

Trời ơi, chưa lần nào tôi dâng Thánh Lễ mà lại khóc nhiều như lần này. Khóc gần như suốt bài giảng. Tin Mừng chọn bài Tám Mối Phúc theo Thánh Mátthêu, công bố xong, nhìn đôi bạn trẻ Giuse Hoàng và Têrêsa Đào sắp cử hành Hôn Phối là tôi bắt đầu nghẹn ngào và khóc. Hoàng và Đào cũng khóc, cộng đoàn phía dưới cũng khóc.

Hoàng gốc người Gio Linh, Quảng Trị. Còn Đào thì quê Hương Sơn, Hà Tĩnh. Họ là người Xa Quê chạy dạt vào Sàigòn mưu sinh mà quen nhau. Hơn hai năm trước, éo le ngang trái khiến Đào đã tưởng phải phá thai, may mà Hoàng quay trở lại, lại thêm gia đình nhà chủ người Công Giáo quá tốt bụng, kịp thời phát hiện tình cảnh cheo leo bên bờ vực mà cùng Nhóm BVSS kịp thời can thiệp. Ở ngoài quê, tội nghiệp bà mẹ cô gái, đã can đảm cúi đầu ra giữa Nhà Thờ, theo luật buộc, quỳ gối xin lỗi cha Xứ, xin lỗi Hội Đồng, xin lỗi cả cộng đoàn Giáo Xứ vì cái tội để cho con gái… chửa hoang trong Miền Nam !

Đào sinh con nay đã được hai tuổi, gửi về quê cho bà ngoại nuôi. Thằng bé kháu quá, bà cứ bế cháu đi khắp làng khắp xóm mà khoe, cho bõ cái lúc phải chịu nhục giữa Nhà Thờ, mặc cho người đời bây giờ tay cứ làm dấu mà lòng thì ganh tức lồng lộn.

Mấy tháng qua, Hoàng đã quyết tâm xin học Giáo Lý theo Đạo để cưới hỏi Đào đàng hoàng. May mà những chuyện ngoài quê của Đào đã không làm cho Hoàng khiếp vía trước những người Đạo dòng Đạo gốc, nhưng ngược lại, càng làm cho Hoàng chắc tin vào Chúa, vào Mẹ Maria của vợ mình. Thế là mấy chị Nhóm BVSS lại nhận dạy Giáo Lý luôn cho đôi bạn, vừa Dự Tòng vừa Hôn Nhân. Đến hôm nay thì các chị xin tôi lo rửa tội cho Đào, rồi chứng hôn cho đôi vợ chồng Hoàng – Đào.


Một Lễ Cưới nghèo, không hoa cưới, không áo cưới, không quan viên hai họ. Hoàn toàn hát cộng đoàn với mười mấy anh chị trong Nhóm BVSS.Quà cưới là bức ảnh Mẹ Hằng Cứu Giúp. Vậy thôi !

Đấy, hai câu chuyện, ba mảnh đời Xa Quê nó đẹp đến như thế, làm sao mà tôi lại không khóc cơ chứ ? Lời Chúa trong bài Tin Mừng cứ như vang mãi, vang mãi trong gian phòng Nhà Nguyện Hiệp Nhất của DCCT hôm nay: “Phúc cho ai… Phúc cho ai… Phúc cho ai…”

Trời ơi, ba mảnh đời ấy họ được chúc phúc từ lâu rồi, bởi họ nghèo khó cả tinh thần lẫn vật chất, bởi họ đầm đìa nước mắt, bởi họ hiền lành, bởi họ bị xỉ vả, mắng nhiếc, vu khống đủ điều xấu xa…


Còn tôi, còn Nhóm BVSS, còn những người chủ và hàng xóm tốt bụng của họ có mặt trong Thánh Lễ chiều nay, cũng nghẹn ngào khóc, ấy là vì chúng tôi nhận ra mình cũng được đón lấy những lời chúc phúc của Chúa Giêsu, khi chúng tôi vẫn còn biết xót thương, vẫn còn biết nỗ lực xây dựng Hòa Bình cho những mảnh đời khốn khổ quanh mình.


Tôi xin tạ ơn Chúa, xin cám ơn Mẹ, xin biết ơn mọi người, vì hôm nay, ngày 4.10.2008, tôi vừa tròn 10 năm làm Linh Mục “chui” trong DCCT. Mới có vỏn vẹn 10 năm thôi đấy, mà sao ăm ắp tình yêu !


Làm Linh Mục mà dâng Thánh Lễ được trọn vẹn từ đầu cho đến khi kết thúc trong tình trạng bệnh nặng thì đúng là nhờ sức của Mẹ Maria giúp. Tôi nhẩm trong lòng bài hát của cha Thành Tâm hôm nay đã quá ứng nghiệm vào đời mình: “Maria ơi, con xin cám ơn Mẹ nhiều, vì Mẹ giúp con dâng tròn Thánh Lễ. Giờ đây ra đi bước đường gai chông, khấn xin giữ gìn dẫn dắt con luôn…”

Làm Linh Mục mà dâng Thánh Lễ Hôn Phối lại khóc ngon lành trong suốt bài giảng vì thấy Tin Mừng tỏ hiện bừng bừng nơi anh chị em Giáo Dân quanh mình, nhất là, họ lại nghèo, xa quê, bị hất hủi mà vẫn đứng vững trong Đức Tin, thì đúng là cũng nhờ sức Mẹ mới… khóc được như thế !

Mệt lắm rồi ! Cơn sốt đang trở lại ! Tôi vội vã gõ lên bàn phím những lời chia sẻ này, kể lể với mọi người, rằng tôi thật sự hạnh phúc !


Lm. Giuse LÊ QUANG UY, DCCT, 23 giờ đêm thứ bảy 4.10.2008

(Vì lý do tế nhị, tên các người trong cuộc đã được thay đổi)

Written by : Your Name - Describe about you

Tôi chỉ là một thành viên vô dụng của nhóm Bảo Vệ Sự Sống Thái Hà, muốn đóng góp công sức nhỏ bé của mình chống lại thảm họa phá thai, chống lại nền văn hóa sự chết đồng thời vun đắp cho nền văn minh sự sống và tình yêu thương. Mượn lời của Mẹ Teresa thì những việc tôi làm chỉ như giọt nước giữa đại dương, nhưng nếu không có thì hẳn đại dương sẽ thiếu đi một giọt nước.

0 bình luận:

Đăng nhận xét