Home » » Chuyện thường nhật

Chuyện thường nhật

VRNs (02.02.2013) – Sài Gòn – Tình cờ truy cập trang Yume đọc, thật bất ngờ vì thấy có “sự lạ”. Tuy nhiên, “sự lạ” này không làm cho người ta thấy thú vị mà lại khiến người ta rùng mình với cảm giác lo sợ, vì đó là chuyện hãi hùng! Tác giả là người “nhập vai” người đi phá thai để tìm hiểu sự việc.


Đó là một “cơ sở chuyên phá thai” ngay tại thủ đô Hà Nội, mỗi ngày có khoảng 30 cô gái trẻ đến cơ sở này nhờ các “chuyên viên” giúp họ trút bỏ “gánh nặng” mà họ đang mang trong mình. Chính sự “dễ dãi” của những cô gái trẻ đã góp phần tạo nên “tiếng tăm” và “sức sống” của những “cơ sở phá thai đêm” như vậy.

Chi phí mỗi ca được làm “đến nơi đến chốn” cho thai 18 tuần tuổi có giá 2 triệu VNĐ, cứ hơn 1 tuần tuổi là tăng một giá tiền. Các “khách hàng” đến cơ sở này có khi đi “mình ên”, có khi được bạn trai “hộ tống”.

Đáng “nể” hơn là cơ sở vật chất của phòng khám này khá tạm bợ. Tác giả cho biết: “Chiếc máy siêu âm đen trắng hoen rỉ, phòng khám nhỏ hẹp, nhà vệ sinh không có cửa,… và đủ những loại mùi lẫn lộn. Đánh bạo, tôi dừng trước cửa phòng có hai cô gái rất trẻ, đang ngồi chờ đến lượt mình. Trong số đó, một cô bé đi cùng bạn trai khiến tôi chú ý vì sự tinh tường khi đi giải quyết hậu quả. Thay xong chiếc váy, cô bé nhanh chóng xếp quần jean bỏ vào giỏ xách trao cho bạn trai, rồi đi thẳng vào phòng. Bất giác, tôi sởn da gà bởi nghe dụng cụ inox va vào nhau khô khốc. Tiếng khóc rên đau đớn của cô gái, tiếng trách móc của bác sĩ… Đó là những âm thanh mà bất cứ người nào từng đặt chân vào đây cũng sẽ bị ám ảnh. Cửa phòng mở, tiếng la hét dữ dội khiến tôi giật bắn người. Vừa gào khóc vừa lắc đầu nguầy nguậy, cô gái trong tình trạng bán khỏa thân đang phải trải qua những cơn đau trên bàn nạo hút. Sau cú choáng váng vì nhìn thấy sự đau đớn của cô gái, tôi tình cờ phát hiện một cảnh tượng kinh dị nằm trong toa-lét, ở đó là một thau lớn, đầy nước bột giặt và nồng nặc mùi thuốc tẩy (Javel). Lúc đầu, tôi tưởng đó là chậu ngâm đồ, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy trong đó có rất nhiều các loại y cụ dùng để thực hiện việc phá thai” (!).

Tác giả cho biết thêm: Rời “chợ nạo hút thai” trên đường Giải Phóng, với bao nỗi ám ảnh, chúng tôi tìm đến “ổ nạo hút Phùng Hưng” (phía cuối đường Trương Định – Đuôi Cá). Ở đây cũng có những áp phích được bày biện ê hề trước cửa bắt mắt giống như quảng cáo cho chương trình đại nhạc hội nào đó. Phòng khám nào cũng mổ trĩ, bó bột, đốt sùi mào gà, điều trị lậu. Được biết, ở đây nghề chính lại là nạo hút thai. Trong những căn phòng lụp xụp được thuê mướn tạm bợ, chiếc máy siêu âm nằm đó, hoen rỉ, ọp ẹp. Drap trải giường xỉn màu, nhàu nát. Đống đồ nghề được vứt lỏng chỏng cạnh thùng băng vệ sinh phụ nữ. Bác sỹ nam được quảng cáo là “ưu tú” tại một bệnh viện trung ương có đôi mắt lờ đờ: “Đã vào đến đây, các em khỏi phải nghĩ. Ngày nào ít cũng năm đến bảy ca. Những ngày đông khách có khi lên đến gần 30 ca”. Thật là trắng trợn!

Tính trung bình mỗi ngày 20 ca, vị chi một năm có 7.300 sinh linh bị sát hại một cách oan uổng. Đó mới chỉ ở một “cơ sở”, còn bao nhiêu “cơ sở” khác trên đất nước Việt Nam này? Còn biết bao “cơ sở” trên thế giới này?


Chỉ riêng tại khu phố đó đã có gần 20 phòng nạo hút thai công khai, mỗi ngày người ta đang tâm bỏ đi hàng trăm sinh linh bé nhỏ. Đó là chưa kể các cô gái dại dột đã dám “phó thác” mạng sống và hạnh phúc của chính mình vào bàn tay “phù phép” của các bác sĩ vì tiền hơn vì y đức!

Một “nạo thai viên” thản nhiên nói: “Ở đây làm là được giá lắm rồi, đã vậy còn nhanh gọn, bí mật”. Có cầu thì có cung, những cơ sở “dã chiến” này tồn tại do nhu cầu của khách hàng, vì các bệnh viện không nhận nạo phá thai trên 22 tuần tuổi.

Các “cơ sở” như vậy vẫn “sống” được là vì các cô gái quá dễ dãi, sống buông tuồng, bất kể mọi thứ. Kiểu yêu cuồng sống vội như vậy chính là kiểu quan niệm “xả láng sáng về sớm”.

Mệnh lệnh “chớ giết người” là một trong Mười Điều Răn của Chúa: “Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà” (Mt 5:21), hoặc: “Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ” (Mc 10:19; Lc 18:20).

Giết người là một trọng tội, thậm chí chỉ tức giận hoặc chê trách tha nhân cũng đáng nguyền rủa: “Ai giận anh em mình thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt” (Mt 5:22). Tuy nhiên, người ta chỉ coi đó là “chuyện nhỏ”, là “chuyện thường ngày ở huyện”, hoặc là “chuyện thường nhật”, chẳng là gì cả!

Lạy Chúa, xin thương xót những sinh linh vô tội vì dã tâm của người lớn, cúi xin Ngài tha thứ cho chúng con, xin tái tạo cho mỗi người trong chúng con đều có một trái tim trong sạch và nhân hậu theo đúng Tôn Ý Ngài, nhất là trong Năm Mới và Năm Đức Tin này, để chúng con biết tôn trọng sự sống là tặng phẩm vô giá do Ngài ban tặng. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Một chiều cuối tháng Chạp – Nhâm Thìn

Theo Truyền Thông Chúa Cứu Thế

Written by : Your Name - Describe about you

Tôi chỉ là một thành viên vô dụng của nhóm Bảo Vệ Sự Sống Thái Hà, muốn đóng góp công sức nhỏ bé của mình chống lại thảm họa phá thai, chống lại nền văn hóa sự chết đồng thời vun đắp cho nền văn minh sự sống và tình yêu thương. Mượn lời của Mẹ Teresa thì những việc tôi làm chỉ như giọt nước giữa đại dương, nhưng nếu không có thì hẳn đại dương sẽ thiếu đi một giọt nước.

0 bình luận:

Đăng nhận xét