Home » , » Người đàn ông 2.000 ngày gom xác thai nhi

Người đàn ông 2.000 ngày gom xác thai nhi

Một người đàn ông quanh năm lặng lẽ đi trong đêm đông hay chiều hè nắng cháy để đến các phòng khám, bệnh viên phụ sản... nhặt vài chiếc túi nilon màu đen. Trong những túi ấy đều chứa đựng thai nhi bị phá bỏ.

Người đàn ông ấy có tên Nguyễn Văn Yên ở thôn Đồi Cốc, Thanh Xuân, Sóc Sơn, TP Hà Nội.

Sau khi có được vài số điện thoại của những người liên quan, chúng tôi đã rất khó khăn khi thuyết phục để có một chuyến theo chân đi nhặt thai nhi. Khi trực tiếp gặp và xin phép, ông Nguyễn Văn Yên tỏ ra e ngại chuyện theo chân. Ông bảo: "Tôi hiểu được thành ý của các cô chú, nhưng chỉ cần thấy xuất hiện người lạ, những nơi bỏ xác hài nhi, thai nhi họ sẽ đổi ý không cho nữa. Khó lắm, không nên đi".
 

Ông Yên ăn mặc rất lịch sự để đi gom nhặt xác thai nhi.
 Sau rất nhiều lần thuyết phục bằng cả tình và lý, ông Yên mới miễn cưỡng cho chúng tôi theo chân. Ông sinh năm 1957 ở vùng quê nghèo Đồi Cốc, Thanh Xuân, Sóc Sơn này. Thầm lặng và có phần lén lút, ông vẫn làm công việc mà hiếm gã đàn ông nào dám động tay vào trong suốt bao năm qua. Ông đi đến các phòng khám, bệnh viện tư, bệnh viện phụ sản trên địa bàn huyện Đông Anh, Sóc Sơn - TP Hà Nội và thị xã Phúc Yên, TP Vĩnh Yên của tỉnh Vĩnh Phúc.

15h45 phút, như cái hẹn hôm trước, chúng tôi đợi ông Yên ở bưu điện Kim Anh, Sóc Sơn để cùng xuất phát. Ông Yên xuất hiện với bộ áo sơ mi trắng, quần âu, đóng thùng rất nghiêm chỉnh, mồ hôi nhễ nhại. Nếu không biết mục đích, chỉ nhìn bề ngoài thì 100% mọi người sẽ tưởng ông ấy đi chơi. Chỉ dừng lại đôi phút, ông bảo với chúng tôi: "Hôm nay tôi sẽ đi gom nhặt các bé ở vùng thị xã Phúc Yên, cách đây khoảng gần 5km". Nói xong, ông phóng xe lao vèo về phía trước chẳng để chúng tôi hỏi thêm câu nào.

Đi qua cầu Kim Anh một đoạn, thị xã Phúc Yên đã dần dần hiện ra trước mắt chúng tôi. Vẻ sầm uất của một thị xã đang trên đà phát triển dường như làm người ta quên đi những góc tối đau buồn ở đâu đó trong các phòng khám, bệnh viện… Nơi ấy, ngày ngày có hàng chục bà mẹ nhẫn tâm đến phá bỏ đứa con của mình.

Xe chúng tôi về ga chầm chậm theo ông Yên rẽ vào một phòng khám phụ sản tư nhân trên đường Hai Bà Trưng. Như trong đầu chúng tôi dự đoán thì ông Yên sẽ vào trong phòng khám để nhận xác thai nhi từ tay các bác sĩ, sau những ca nạo phá thai diễn ra trong ngày. Nhưng thực tế không phải vậy, ông Yên lặng lẽ dừng xe bên vệ đường, nhìn ngang, nhìn dọc rồi bước thật nhanh sang phía vỉa hè bên kia.



Ông vội vã lấy mấy chiếc túi đen đựng thai nhi ở bờ rào.
Một người ăn mặc lịch sự, nhìn rất đoàng hoàng như giờ phải hóa thân thành kẻ trông lén lén, lút lút như đi ăn trộm. Ông bước tới bờ rào của phòng khám ngay gần mấy xe chở rác. Ông nhanh chóng, vội vã luồn tay qua hàng rào sắt và gỡ lấy mấy túi nilon mầu đen mà ai đó vừa mới treo. Dù biết chúng tôi đi cùng, nhưng ông chẳng nói chẳng rằng bất cứ điều gì, cứ làm như mọi lần.

Ở vị trí quen thuộc này, chiều nay ông Yên nhặt được 3 túi nilon, 2 nhỏ và 1 to. Thai nhi nhỏ, vẫn chỉ là cục máu được bọc trong túi nilon nhỏ, còn những bé thành hình người sống mấy tháng trong bụng mẹ rồi, khá to sẽ được đặt trong túi nilon lớn. Có mấy người đi đường quay lại nhìn về phía chúng tôi với con mắt tò mò, nhưng rồi họ cũng bỏ đi. Chúng tôi thử hỏi nếu một ai đó biết rằng đây là những xác thai nhi thì liệu họ có sợ không? Có suy nghĩ gì không?

Sau khi buộc, túm cẩn thận mấy chiếc túi đựng xác thai nhi xong xuôi đâu đó, ông Yên mới ngẩng lên nhìn chúng tôi và tâm sự: "Ngày nào tôi cũng phải đi, mỗi hôm 2 lần. Buổi sáng tôi đi gom ở Đông Anh từ rất sớm (khoảng 4h- 4h15), chiều lại sang Phúc Yên vào tầm 15h30 đến 16h xuất phát. Mỗi lần, trung bình tôi gom được hơn 10 thai nhi, thậm chí có hôm nhiều thì lên đến vài chục bé".

Đó mới là địa bàn của Phúc Yên và Đông Anh, nếu gom ở thành phố Vĩnh Yên và ở Sóc Sơn nữa, theo ông Yên con số thai nhi sẽ tăng lên gấp bội. Ông tâm sự với chúng tôi rằng mình không có sức để vào gom nhặt ở trong nội thành Hà Nội. "Ở trong đó nhiều lắm, tôi không có sức đi nhiều và cũng chẳng làm xuể đâu".



Ông không hề ghê sợ với những túi đựng đầy xác thai nhi.
Sau khi lặng lẽ đi gom xác hài nhi về, ông Nguyễn Văn Yên lại đem những sinh linh đáng thương đó ra để ở chiếc tủ lạnh tại nghĩa trang hài nhi thôn Đồi Cốc, xã Thanh Xuân. Sau khi có đủ số lượng hài nhi ông Yên và một số người quản trang ở đây bắt đầu khâm niệm và đem chôn cất các bé. Dù đã làm công việc này hơn 2.000 ngày qua, nhưng mỗi lần chứng kiến thi nhi bị phá bỏ, ông vẫn dưng dưng nước mắt.

Đây là công việc làm phúc không công, nhưng ông bảo rằng vẫn sẽ tiếp tục cuộc hành trình thầm lặng đó đến lúc nào sức khỏe còn cho phép.


Bài dự thi "Viết nên điều kỳ diệu"
VnExpress.net

Written by : Your Name - Describe about you

Tôi chỉ là một thành viên vô dụng của nhóm Bảo Vệ Sự Sống Thái Hà, muốn đóng góp công sức nhỏ bé của mình chống lại thảm họa phá thai, chống lại nền văn hóa sự chết đồng thời vun đắp cho nền văn minh sự sống và tình yêu thương. Mượn lời của Mẹ Teresa thì những việc tôi làm chỉ như giọt nước giữa đại dương, nhưng nếu không có thì hẳn đại dương sẽ thiếu đi một giọt nước.

0 bình luận:

Đăng nhận xét