Home » » Choáng... và Váng!

Choáng... và Váng!

Mới đầu năm 2013, thông tin trên các trang mạng cho biết những con số thực sự đọc mà choáng. Những con số khủng của năm 2012 coi như lỗi thời rồi! 1,33 triệu tỷ đồng nợ của các doanh nghiệp Nhà Nước treo lơ lửng trước con mắt đói vàng của người dân. 50% số doanh nghiệp Việt Nam đã phá sản và 50% còn lại thoi thóp sống trong cảnh hấp hối. Trong khi đó. 840.000 (30%) công chức Nhà Nước ăn bám vào xã hội, thực tế phải nói con số này có thể còn cao hơn nhiều. Gần như 100% các cơ quan có quyền lực đều dính vào tham nhũng… Trong cái mớ bòng bong hổ lốn đó, nổi bật lên tất cả nhưng lại chẳng có tờ báo nào của Nhà Nước dám nói tới, ấy là số phận của đất nước trước họa ngoại xâm, của người dân đang phải đối đầu với một tương lai bế tắc bi đát!

Choáng thật đấy với những thông tin tối thui như đêm Ba Mươi ngay những ngày đầu năm mới. Nhưng choáng đến nỗi… váng, thì đây: Đàn ông Việt có thể phải sang châu Phi tìm vợ (Quý độc giả có thể click vào đây để đọc được nguyên văn thông tin này).

Theo ông tiến sĩ Dương Quốc Trọng, Tổng cục trưởng Tổng Cục Dân Số phân tích, giải thích với phóng viên VnExpress.net, giải pháp này là nhằm giảm mất cân bằng giới tính tại Việt Nam hiện nay. Mà như thế thì… váng quá. Trời ơi! Váng vì đây là phương pháp luận của một tiến sĩ hẳn hoi, không dám chê ông dốt vì học vị của ông cao quá, nhưng thật lòng không hiểu cái cách lý luận của một người mang bằng tiến sĩ lại có thể kinh hoàng đến như thế!

Được biết, khi làm các đề tài nghiên cứu khoa học, một số điều cơ bản được bao gồm: Bước đầu tiên người ta xác định đối tượng nghiên cứu. Ở đây ông đã xác định đối tượng nghiên cứu là làm thế nào để giảm mất cân bằng giới tính. Bước thứ hai, tìm ra những nguyên nhân và đánh giá những nguyên nhân ấy có độ ảnh hưởng thế nào đối với chủ thể nghiên cứu, để tìm ra phương pháp thực hiện, cái nào cần trước, cái nào cần sau. Bắt đầu từ đây, ông thiếu và thiếu trầm trọng, những nguyên nhân mà ông đưa ra chỉ bao gồm: Người dân có ý nghĩ trọng nam khinh nữ – Người dân muốn sinh con trai để làm kinh tế… Ông cho rằng hầu hết các ông bố đều cần có con trai để mà nhờ cậy, với lập luận “Trẻ cậy cha về già cậy con“.

Cứ vậy mà ông đưa ra ba giải pháp khắc phục là: Truyền thông – Đổi cơ cấu ngành nghề kinh tế địa phương – Quy chuẩn các hiện tượng liên quan bằng văn bản pháp luật, kể cả hình sự.

Cái thiếu, cái sai lầm của vị tiến sĩ là đây. Ta chẳng cần phải chứng minh vì đã là quy luật tự nhiên rồi, sự mất cân bằng trong thế giới tự nhiên chính là do con người đã can thiệp thô bạo vào quá trình phát triển tự nhiên bằng cách cho phép nạo phá thai tự do. Đó mới là nguyên nhân chủ yếu, thế mà ông lại không hề nhắc tới. Kèm theo chuyện tự do nạo phá thai là các giải pháp sai lầm như kế hoạch hóa gia đình, chủ trương giảm tỷ lệ sinh, sàng lọc thai nhi…

Một nguyên nhân không kém phần quan trọng chính là luân lý con người bị phá hủy, lương tâm bị bóp nghẹt khiến người ta không còn tôn trọng sự sống và không coi quyền làm người trong xã hội là bất khả xâm phạm, tình trạng xuống cấp về đạo đức khiến cho bạo lực – tham nhũng lan tràn khắp nơi. Đó mới là các nguyên nhân chính yếu, còn ba nguyên nhân mà ông đưa ra, theo tôi thì nguyên nhân thứ nhất còn gọi là tạm ổn, nguyên nhân thứ hai thì mơ hồ, còn cái nguyên nhân thứ ba thì quả là… dấm dớ.

Có thể coi là ông không hiểu tý gì về văn hóa của tổ tiên, không hiểu tục ngữ. Ông chê dân còn dốt lắm nên không hiều rằng khi sinh con thứ ba thì thêm 1 người, thêm 1 chỗ trong trường học, thêm 1 chỗ ở. Thật khôi hài, thế nếu giả như nước Việt Nam mình mà bị Trung Quốc chiếm mất một nửa thì chẳng lẽ phải giết hết nửa dân số đi à? Sao ông không nghĩ tích cực lạc quan, rằng cứ thêm một người thì thêm một người lính bảo vệ tổ quốc, thêm một công dân hữu ích làm giàu cho đất nước cho nó nhỉ ? Chưa nói đến chất lượng dân tộc, chất lượng công dân, thì ngay cái đám 30% viên chức ăn tàn phá hoại như đã nêu ở trên thì để làm gì cho chật đất? Làm một đề xuất mang tính xã hội mà chăm chăm sợ phạm vào một chương trình chiến lược của ngài Thủ Tướng đã ký để bẻ lái vòng vo không dám nhìn thẳng nói thật thì có lẽ ông tiến sĩ nên về nhà đuổi gà cho vợ thì phước cho dân hơn!

Ví như có ai đó đứng trước chuồng lợn huýt sáo gọi gâu gâu để con lợn chạy lại ăn khúc xương thì chắc chắn anh ta bị… điên! Ấy vậy mà ông tiến sĩ ví von việc ổn định giá dầu với ổn định giới tính. Ông quên rằng một cái là thùng dầu một bên là sinh mạng con người, cứ có tiền là lên lên xuống xuống như ông nghĩ sao? Ông Trọng đem các nước Bắc Âu để dẫn chứng, nhưng ông quên rằng, các nước này khuyến khích người dân sinh đẻ là do họ đang bị một hiện tượng lão hóa dân tộc, điều này khác hẳn với cái giá phải trả của Việt Nam là mất cân bằng giới tính do hiện tượng phá thai tạo ra. Ông đưa ra một đề xuất nhưng ông lại công nhận rằng khi đưa đề xuất này ông chưa tính toán cụ thể chi phí. Nói nôm na là ông cảm tính rằng có… “lãi”!?!

Khỉ thật, một trưởng phòng quèn quẽn như tôi, nếu có đề xuất gì với Ban Giám Đốc mà chưa tính toán cụ thể thì có mà bị cạo đầu ngay lập tức chứ còn ngồi mơ chờ duyệt cái gì nữa. Lỡ cái cảm tính của ông mà nó sai thì cái đề xuất của ông có cái giá phải trả là hàng nghìn tỷ đồng tiền thuế của dân chứ chẳng chơi.

Vấn đề nghiên cứu và đề xuất của ông tiến sĩ rất đáng hoan nghênh, chỉ xin ông đã làm thì làm cho có tâm, có tầm, có nhiệt huyết hẳn hoi. Chứ làm và nói năng văng mạng, coi thường dân trí như thế thì xin ông hãy dừng ngay lại. Dân Việt bây giờ đã choáng và váng bởi nhiều thứ lắm rồi. mà hầu hết họ choáng và váng vì những kiểu làm chẳng giống ai. Gây hậu quả rồi chỉ rút kinh nghiệm là phủi xong trách nhiệm. Nhưng với ông, sinh mạng của hàng triệu thai nhi bị giết hại hàng năm thì có cố phủi đi nữa cũng chẳng hết trách nhiệm được đâu…

Đaminh PHAN VĂN DŨNG, 30.1.2013

Written by : Your Name - Describe about you

Tôi chỉ là một thành viên vô dụng của nhóm Bảo Vệ Sự Sống Thái Hà, muốn đóng góp công sức nhỏ bé của mình chống lại thảm họa phá thai, chống lại nền văn hóa sự chết đồng thời vun đắp cho nền văn minh sự sống và tình yêu thương. Mượn lời của Mẹ Teresa thì những việc tôi làm chỉ như giọt nước giữa đại dương, nhưng nếu không có thì hẳn đại dương sẽ thiếu đi một giọt nước.

0 bình luận:

Đăng nhận xét