Xin đừng phá thai


Tháng 1: Chào mẹ. Con chỉ dài chưa tới 2 cm. Nhưng con đã có đầy đủ các cơ quan. Con rất thích giọng nói của mẹ. Mỗi khi con nghe thấy tiếng mẹ là con lại vẫy tay, vẫy chân. Nhịp đập trái tim mẹ là bài hát ru yêu thích của con.

Tháng 2: Mẹ ơi! Hôm nay con đã học được cách mút ngón tay cái của mình rồi đấy. Nếu mẹ có thể nhìn thấy con thì chắc chắn mẹ sẽ thấy một em bé thật sự, mặc dù con chưa đủ lớn để tồn tại được ở ngoài "ngôi nhà"của con. Ở đây, con cảm thấy ấm áp lắm mẹ à!

Tháng 3: Con là một bé gái. Con luôn muốn nghe tiếng cười của mẹ, con muốn mẹ hạnh phúc. Con hy vọng điều này sẽ làm mẹ hạnh phúc. Và… con đã nghe mẹ khóc, con cảm nhận được mẹ đang rất buồn, con cũng đang khóc cùng mẹ mặc dù mẹ không nghe thấy.

Tháng 4: Tóc con đã bắt đầu phát triển. Nó rất ngắn và mịn. Con dành rất nhiều thời gian để vận động. Con có thể cử động đầu, ngón tay đã nhọn và tay chân đã dài ra. Con đang
trưởng thành khá tốt.

Tháng 5: Hôm nay, mẹ đã đi bác sĩ. Mẹ đã nói gì đó với bác sĩ. Mẹ ơi! Con không thích giọng nói của ông ta. Con sợ Mẹ…Phá thai là gì vậy ?

Tháng 6: Con lại nghe thấy giọng nói đó, con sợ quá mẹ ơi! Giọng nói thật lạnh lùng và nhẫn tâm. Mẹ ơi! Có cái gì đó chạm vào"nhà" của con. Bác sĩ gọi đó là cây kim. Đó là cái gì vậy mẹ !? đau quá mẹ ơi… con không thể thở được…bảo ông ta dừng lại đi mẹ…con đau quá…mẹ ơi !!! giúp con…

Tháng 7: Mẹ ơi! Con ổn… Con đang nằm trong vòng tay của chúa. Ngài có nói với con về phá thai. Tại sao vậy mẹ? tại sao lại không cần con??? Mẹ ơi!

Phá thai chỉ là… làm một trái tim ngừng đập. Hai mắt sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời. Hai bàn tay sẽ không được chạm vào cha mẹ. Hai chân sẽ không bao giờ được chạy như bao đứa trẻ khác.Đôi môi không bao giờ được nở nụ cười hoặc cất tiếng gọi Mẹ ơi, Bố ơi… Nhưng tâm hồn bé nhỏ ấy vẫn tồn tại đâu đây trong thế giới này.

(Sưu tầm)

Những công việc cuối cùng...

Bé Teresa.


Bé được đặt tên thánh là Teresa vì bé bị giết và được đưa về nhà thờ Thái Hà vào đúng ngày lễ kính thánh Teresa Hài Đồng Giêsu. 01.10.2011


Xin thánh nữ Teresa bồng ẵm bé và mang bé đến với Chúa nhân từ.
Amen.


Video có chứa một số hình ảnh nhạy cảm về 1 thai nhi bị giết. Xin quý vị cân nhắc trước khi xem.


..

Khám phá mới về thai nhi và trẻ sơ sinh

Phần I: Sự Thức Tỉnh Của Các Giác Quan Thai Nhi

Thai nhi khi còn ở trong bụng mẹ có cảm nhận được thế giới bên ngoài không? Các bà mẹ của mọi dân tộc trên thế giới, từ ngàn xưa đến nay, vẫn trả lời Có. Thậm chí, trong triết lý đạo đức Trung Hoa cổ còn có câu: "Giáo thai nhi, giáo vi thành thai" (Thai Giáo - Dạy dỗ thai nhi từ trước khi có thai). Trong khi đó, một số nhà khoa học lại từng khăng khăng nói Không, chỉ coi thai nhi như một sự vật đang hình thành không có cảm nhận, không có cảm ứng, chỉ có thể có được vài cử động tự phát mà thôi. Những kết quả nghiên cứu mới nhất cho thấy họ đã sai lầm, sai lầm nghiêm trọng!

Trong vòng 20 năm trở lại đây, nhờ những kỹ thuật thăm dò hiện đại, như điện tâm đồ và nhất là kỹ thuật siêu âm Doppler mã hóa màu, thai nhi không còn là một người "khách xa lạ" nữa. Từ khi còn "nằm kén" trong bụng mẹ, thai nhi đã không sống tách biệt với thế giới bên ngoài đang chờ đón nó.

"Thai nhi không phải là một sự vật"

Phát biểu của Đức Cha Ornellas trong Nhật báo Chúa Nhật

TTCG (Rôma, thứ hai, 13/12/2010, Zénit.org) - “Dầu chúng ta có muốn hay không, thì thai nhi cũng không phải là một sự vật. Thai nhi thuộc về phạm trù của nhân vị”. Đức cha Pierre Ornellas, Tổng Giám mục Rennes, đã nhấn mạnh như thế trong một cuộc phỏng vấn được đăng tải trên tờ Nhật báo Chúa Nhật (Journal du Dimanche) phát hành ngày 11/12/2010. “Khinh dể một con người bé nhỏ nhất, chính là mở cánh cửa dẫn ta vào sự âu lo”.

Thai nhi

VRNs (12.12.2010) – Sài Gòn – ngày cầu nguyện cho các thai nhi 11-12-2010

(Xin mời vừa đọc vừa nghe cuộc phỏng vấn của Thomas Việt với cha Giám tỉnh DCCT về vấn đề Bảo vệ sự sống)

 


Để cứu con người, Thiên Chúa toàn năng không có cách nào hay hơn là cách Ngài bước vào thế gian này bằng hình hài con người hay sao? Tại sao Ngài lại chọn làm thai nhi bé bỏng, từng bước hình thành nên bộ dạng con người để bước vào trần gian này? Tại sao Ngài quá giản đơn làm người trong xác thân một hài nhi nghèo hèn nằm trong máng cỏ? Thiên Chúa đã ban sự sống cho con người, rồi lại phục hồi sự sống cho con người, như thế chưa đủ sao? 


Thiên Chúa đảm nhận sự sống của con người rồi nâng nó lên thành sự sống vĩnh cửu của Thiên Chúa làm chi vậy? Ai có quyền chấm dứt sự sống của Thiên Chúa? Sự chết không phải là văn hóa, chỉ có văn hóa sự sống. Không có văn hóa sự chết, chỉ có sự chọn lựa hèn kém, kiêu căng, chỉ có thái độ hủy diệt, ích kỷ và tham tàn, chỉ có lập trường đối đầu với Thiên Chúa. 

Không phải là cầu nguyện cho các thai nhi, nhưng là cùng với các thai nhi dâng lời tạ ơn, ngợi khen Chúa. Tạ ơn và ngợi khen vì sự kỳ diệu nơi Thiên Chúa và vì sự sống Chúa ban cho con người. Cầu nguyện cho chính mình, cho sự hèn kém của mình, cho sự độc đoán, ích kỷ, nhát đảm và vô cảm của chính mình, Cầu nguyện cho những con người cách này cách khác đã trực tiếp hoặc gián tiếp công tác vào sự hủy diệt độc ác, chống cưỡng lại Thiên Chúa. 

Xin các thai nhi bỉ hủy diệt không được mở mắt chào đời, nay là các thánh Anh Hài, nay là các Thiên Thần hầu cận trước tôn nhan Chúa cầu bầu cho chúng ta.


Lm. Vinh Sơn Phạm Trung Thành, DCCT


Theo Chuacuuthe

Gào khóc thay cho một sinh linh bé nhỏ

HVĐHDC - "Đứt tay một chút còn đau, huống chi nhân ngãi mà bỏ nhau đoạn đành". Mẹ ơi, xin đừng bỏ con...

Khi con chỉ là giọt máu gieo vào người mẹ, con rất hạnh phúc. Chắc mẹ cũng hạnh phúc khi có con phải không mẹ ? Con đợi từng ngày, từng ngày lớn nhanh để có hình hài.

Nhưng niềm hạnh phúc của con đan xen với sự lo lắng, chán chường của mẹ. Con không hiểu vì sao mẹ thường xoa bụng và thở dài. Rồi những tiếng thở dài chuyển sang lời chì chiết. Thay vì lời yêu thương, con đã bắt đầu tập nghe những lời đay nghiến của mẹ: “Tại sao tôi lại mắc phải của nợ này chứ ?” Hai chữ “của nợ” mà mẹ dành cho con sao quá đỗi xót xa, buồn tủi...