Viết cho em bị ung thư quyết cho con mình được mở mắt chào đời!


Em Trâm thân mến,

Biết hoàn cảnh của em trong những ngày qua, ai cũng ngưỡng mộ và tiếp tục cầu nguyện cho mẹ con em rất nhiều. Ngưỡng mộ vì em chấp nhận đau đớn trong căn bệnh ung thư để cho con được chào đời. Và tiếp tục cầu nguyện để mẹ con em có nhiều sức khỏe, có những phép màu trong ngày tháng sắp tới.

Hạnh phúc làm mẹ chưa kéo dài được bao lâu, em nhận được hung tin mình mắc bệnh ung thư phổi. Giai đoạn di căn khiến em trăm chiều đau đớn. Bác sĩ Trần Đức Thọ, Phó khoa gây mê hồi sức cho biết, em vào viện khi thai được 27 tuần, tình trạng sức khỏe yếu, suy hô hấp khó thở, tràn dịch màng tim, màng phổi. Khi biến chứng ung thư đến cực điểm, và cũng là lúc thai nhi được 29 tuần tuổi, 2 ekíp y bác sĩ gồm mổ đẻ và sơ sinh từ bệnh viện Phụ sản Trung ương đành chọn giải pháp tối ưu là mổ bắt con. Trong suốt ca mổ ngày 10-7 vừa qua, vì không thể gây mê và chẳng thể tiêm thuốc an thần nên em tỉnh táo trong đau đớn. Cả ekip bác sĩ mổ cho em đều căng thẳng và sợ rằng mất cả hai mẹ con.

Cùng với mẹ con em, chúng tôi tạ ơn Thượng đế đã gửi đến những y bác sĩ tài ba đức độ. Họ cùng với em dệt nên phép màu: dành lấy sự sống cho em và bé Trần Gấu. Dĩ nhiên đây là ca mổ quá đặc biệt với mọi người. Đặc biệt vì sự sống mong manh của em. Đúng như lời chia sẻ của bác sĩ Nguyễn Liên Phương, người trực tiếp mổ cho em: “Nhìn thai phụ ngồi thở, tôi cảm nhận sự sống của chị rất mong manh có thể đi bất cứ lúc nào nhưng vẫn cố trao đổi về ca mổ với tôi”. Tạ ơn Thượng đế đã cho em và bé được qua khỏi thời khắc thập tử nhất sinh!

Em biết không, nhiều người ngạc nhiên khi em sẵn lòng chấp nhận hy sinh mạng sống mình để con em được sống. Hẳn là tình mẫu tử luôn lớn hơn bất cứ lời khuyên hợp lý nào. Em khước từ mọi lời khuyên phá thai để điều trị hiệu quả cho mình. Cảm ơn lòng quả cảm của em: trước cái chết, em cũng phải cho con mình được sống. Do đó, em quyết cầm cự đủ lâu để hy vọng con em thấy ánh mặt trời. Đúng là tình mẫu tử luôn có sức mạnh phi thường. Chúng tôi đồng cảm với tâm tình của em: “Bác sĩ cứ cố gắng hết sức, được đến đâu thì được, chào đời được thì con em sẽ tự chiến đấu với đời’!” Lời của em thêm nghị lực cho các bác sĩ cố hết sức mình cứu dành lại sự sống cho mẹ con em.

Phép màu đã mỉm cười với hai mẹ con em sau 30 phút chiến đấu với tử thần. Em hạnh phúc nhìn thấy con mình được cất tiếng khóc chào đời. Tuy bé Trần Gấu còn quá yếu, nhưng hy vọng tình yêu sẽ cho con em đủ sức để vượt qua. Chắc hẳn con em sẽ nhớ lắm thời khắc mẹ trao lại sự sống cho mình! Nằm trong lồng ấp lúc này, ước gì con em luôn an mạnh để ước mơ của em lớn lên trong người con mà em hằng yêu mến.

Cảm ơn mẫu gương tuyệt vời của em về tình mẫu tử thiêng liêng. Em yên tâm, chúng tôi tiếp tục cầu nguyện cho mẹ con em thật nhiều. Bệnh ung thư không ai ưu thích và cũng chẳng ai dám nghĩ tới, em nhỉ?! Tiếc là nó đã tàn phá tuổi xuân thì của em. Ước mong Thượng đế luôn cho em bình an để đón nhận tất cả. Rồi mai đây, khi con em lớn lên, bé luôn ngưỡng mộ em: một người mẹ tuyệt vời!

Qua mẫu gương của em, mong sao các thai phụ luôn biết yêu quý bào thai của mình. Ước mơ tệ nạn phá thai hay vứt bỏ con mình không còn xảy ra trên quê hương mình nữa. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, tình mẫu tử luôn chiến thắng mọi gian nan thử thách. Bởi đơn giản người con nào cũng cần vòng tay yêu thương của mẹ cha. Lúc này, chúng tôi hết lòng chia sẻ nỗi đau bệnh của mẹ con em. Van xin Thượng đế ban cho mẹ con em được nhiều bình an hạnh phúc! Cố lên, chúng tôi luôn đồng hành với gia đình em trong lời cầu nguyện!
Thân chào mẹ con em,

Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J

Nguồn: dongten.net

Hành trình phá thai ở Đức: Câu chuyện khiến mẹ Việt phải suy ngẫm

“Sáng hôm đó, trời bỗng nổi bão tuyết. Chồng tôi nắm tay tôi đi đường tắt đến phòng khám để phá thai…”

LTS: Có quá nhiều điều kỳ lạ mà hẳn rằng mỗi người Việt, vốn đã quá quen với những con số khủng khiếp về nạn nạo phá thai, không thể tin lại có thật!

Câu chuyện về hành trình phá thai của một bà mẹ Trung Quốc sống tại Đức đã cho chúng ta có thêm những hiểu biết về trách nhiệm của cộng đồng đối với mỗi bào thai đang có cơ hội làm người. Và hiển nhiên, đó cũng là câu chuyện rất cảm động về tình mẫu tử.

Nếu một ngày nào đó, bạn phải đứng trước quyết định khó khăn là giữ lại hay bỏ đi sinh linh bé bỏng đang hình thành trong cơ thể của mình, hãy nghĩ đến câu chuyện thấm đẫm tình người này.

Hãy luôn nhớ 1 điều: Ngay cả khi bạn là mẹ đứa bé, bạn cũng không có quyền giết chết 1 sinh linh vô tội!



Ngày 6/12/2007, tôi được thông báo là đã mang thai. Tin sét đánh ngang tai này khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.

Miệng, theo bản năng, tôi nói lời cảm ơn, nhưng tim, lúc ấy, lại nặng trĩu u sầu.

Khi đó, tôi mới kết hôn không lâu. Chồng tôi đang theo học tiến sĩ kinh tế tại Trường Đại học Humboldt, còn bản thân tôi cũng đang theo học tại Đại học Freie Berlin. Hai chúng tôi đã nhất trí rằng 3 năm đầu sau khi kết hôn sẽ không sinh con.

Khi gọi điện cho bác sĩ phụ khoa có tên là Celine hỏi về vấn đề phá thai, tôi không ngờ tới là vị bác sĩ vốn ôn hòa này lại trở nên rất cứng rắn.

“Xin lỗi, phòng khám chúng tôi tuyệt đối không cung cấp các dịch vụ kiểu như vậy.” – xâu trả lời ngoài dự đoán này khiến tôi không khỏi luống cuống.

Tôi cố hỏi thêm: “Vậy, bác sĩ có thể kê đơn thuốc kích thích sinh non được không?”

“Đương nhiên là không! Tại Đức, sử dụng loại thuốc này là vi phạm pháp luật. Vì sao cô lại không suy nghĩ tới việc sinh con?”

Tôi đành phải thú nhận với bác sĩ. Celine trầm ngâm một lúc, rồi miễn cưỡng cho biết: “Chỉ khi có sự đồng ý của Ủy ban Tư vấn tâm lý thuộc Trung tâm Bảo trợ Phụ nữ tại Berlin, chúng tôi mới dám tiến hành phẫu thuật”.

3 ngày sau, vào một buổi chiều, tôi cùng chồng đi tới Ủy ban Tư vấn tâm lý của Trung tâm Bảo trợ Phụ nữ ở thành phố Berlin.

Đón tiếp chúng tôi là nữ chuyên gia khoảng 45 tuổi tên Theresa Kline, một nhà tư vấn tâm lý đã được chính phủ Đức cấp phép.

Trong cuộc nói chuyện, Theresa hỏi tôi vì sao lại quyết định từ bỏ đứa con trong bụng. Bà vừa nghe tôi giải thích, vừa tốc kí. Sau ,đó rất lịch sự, Theresa mời chồng tôi ra ngoài chờ để nói chuyện riêng với tôi.

“Xin hỏi, cô và người nhà đưa ra quyết định này trong tâm lý hoàn toàn thoải mái chứ?”

Tôi không hiểu câu hỏi là có ý gì, liền trừng mắt nhìn bà ấy.

“Tôi muốn hỏi, cô quyết định phá thai hoàn toàn là do quyết định của bản thân, không phải chịu áp lực gì, cũng không bị ai ép buộc đúng không?”, Theresa hỏi lại.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi vừa bực bội, vừa buồn cười. “Không phải chỉ là một cuộc tiểu phẫu phá thai thôi sao, việc gì phải hỏi giống như thẩm vấn hình sự nghiêm trọng như vậy?”, tôi tự nhủ.

Không quá 5 phút sau, Theresa đưa ra một tờ giấy khai và yêu cầu chúng tôi về nhà tiếp tục suy nghĩ về việc này.

Khi hai vợ chồng chán nản đi ra khỏi cửa, vị chuyên gia ấy còn nói vọng thêm một câu: “Luật phá thai của Đức quy định nếu thai nhi lớn hơn 10 tuần tuổi, tuyệt đối không được phép nạo phá. Cô hãy xác định chuẩn thời gian mang thai của mình.”

Thông tin này khiến chúng tôi vô cùng lo lắng. Căn cứ theo kết luận từ phía bác sĩ phụ khoa, tôi đã mang thai được 8 tuần.

Hơn nữa, mấy ngày vừa rồi chạy đôn chạy đáo, so với khoảng thời gian hợp pháp để tiến hành phẫu thuật chỉ còn 12 ngày. Trong khi đó, việc xin ý kiến của Ủy ban này phải mất ít nhất 7 ngày.



Bỏ ngoài tai những lời thuyết phục của chuyên gia tâm lý, tôi tự liên hệ với một phòng khám phụ khoa được chính phủ cấp phép. Các bác sĩ rất thân thiện, nhưng họ cũng yêu cầu phải có thư đồng ý của Ủy ban trên mới tiến hành phẫu thuật.

Mỗi một ngày trôi qua, lòng tôi nóng như lửa đốt. Cuối cùng, tôi cũng nhận được thư đồng ý của Ủy ban Tư vấn tâm lý của thành phố. Bước ra từ trụ sở cổ kính, chúng tôi nhanh chóng bắt xe đi tới phòng khám phụ khoa.

Sau khi ấn chuông cửa, một nhóm thanh niên tiến gần về phía hai vợ chồng, và đưa cho tôi một tập tài liệu, phía trên có dòng chữ in đậm khiến người đọc không khỏi giật mình: “Xin bạn đừng giết một sinh linh vô tội”!

Lúc ấy, tôi vô cùng hoảng sợ. Sau đó, tôi mới biết những người này đến từ Tổ chức Phản đối phá thai.

Sau khi nhận được thư đồng ý, mọi việc đều diễn ra rất thuận lợi. Thời gian phẫu thuật được ấn định vào sáng ngày mùng 9. Trước đó, tôi còn cần tiến hành kiểm tra tổng quát theo yêu cầu.

Vừa bước ra khỏi phòng khám, một phụ nữ trung niên thuộc Tổ chức Phản đối phá thai tiến tới, nói với tôi với giọng nghiêm khắc nhưng vẫn rất lịch sự.

“Cô thực sự quyết định bỏ đứa bé trong bụng? Dù hoan nghênh hay không hoan nghênh sự xuất hiện của bé, cô cũng không nên giết chết một sinh linh. Ngay cả khi cô là mẹ đứa bé, cô cũng không có quyền làm như vậy”!

Tôi vội vàng giải thích: “Chúng tôi đều đang đi học, không có điều kiện…”. Sau đó, tôi chạy luôn vào xe, chỉ kịp nói lại 2 chữ “tạm biệt”!

Việc lớn sắp thành. Đáng lẽ, tâm trạng của tôi sẽ khá thoải mái, nhưng suốt dọc đường, tôi luôn trong cảm giác không vui. Tôi bị ám ảnh bởi ánh mắt của người phụ nữ trung niên ấy.

Tối hôm đó, chúng tôi tới nhà một người bạn tên là Mathew để ăn tối. Sau khi kể lại sự việc này, họ đều nói rằng tôi không cần để ý, bởi mỗi người đều có quyền quyết định cuộc sống của mình. Khi ấy, tôi cảm thấy như tìm được tri ân vậy.

…………

Trước khi trở về, gia đình Mathew nhờ chúng tôi chăm sóc cô con gái Minnie 4 tuổi trong 1 ngày. Hai vợ chồng tôi vui vẻ đồng ý.

Trông Minnie chỉ một ngày thôi, nhưng nụ cười vô tư, hồn nhiên của cô bé đã đánh thức niềm khao khát làm mẹ trong tôi.

“Nếu mình cũng có một đứa bé như vậy thì thật là tốt!”, tôi thầm ước.

Chiều chủ nhật, phòng khám gọi điện thông báo kết quả sức khỏe của tôi hoàn toàn bình thường, có thể tiến hành phẫu thuật đúng như kế hoạch vào ngày hôm sau.

Sáng hôm đó, trời bỗng nổi bão tuyết. Chồng tôi nắm tay tôi đi đường tắt để đến phòng khám để phá thai.

Tuyết phủ đầy đường, trời bắt đầu lạnh nhưng những người thuộc Tổ chức Phản đối phá thai vẫn đứng đó, kiên trì thuyết phục những cô gái đi tới phòng khám.

Cảnh tượng ấy khiến tôi thất thần. Phải tới khi chồng tôi kéo tay đứng dậy để chuẩn bị tiến vào phòng phẫu thuật, tôi mới tỉnh lại.

“Không”! Tôi nói một đầy dứt khoát và vội vã kéo chồng bỏ chạy, chỉ kịp để lại 2 từ “xin lỗi” cho bác sĩ.

Thế nhưng, họ vẫn mỉm cười.

Hai vợ chồng “lòng đầy tự hào” bước ra khỏi phòng khám. Người phụ nữ trung niên hôm trước vui mừng đi tới, rất tự nhiên, ôm tôi một cách thân thiết.

Từ trong túi áo, chị ra một ngôi sao xinh đẹp bằng lụa, đưa cho tôi.

“Bạn thân mến, đây là món quà nhỏ dành tặng cho em bé của bạn. Bạn có biết không, bạn chính là người mẹ thứ 1247 mà chúng tôi thuyết phục thành công”, chị hạnh phúc chia sẻ.

Tôi nắm chặt bàn tay lạnh như băng của người phụ nữ xa lạ ấy. Nhìn những bông tuyết đọng lại trên mái tóc của chị, mắt tôi ướt từ lúc nào không hay.



Con của chúng tôi sẽ ra đời vào đầu tháng 7 năm tới. Tôi đã bảo lưu 1 năm học để ở nhà dưỡng thai và chăm sóc con. Trong những ngày này, cả hai vợ chồng tôi vừa vui mừng, vừa hồi hộp.

Tôi rất muốn chào đón thiên thần của mình ra đời để kể cho con nghe câu chuyện của những người Đức xa lạ nhưng nhân hậu đã nỗ lực giúp tôi giữ lại sinh mệnh quý giá này.

* Theo NTDTV

Nguồn: Soha

Con không phải là giọt máu

Loạt bài chia sẻ của một vị linh mục làm công việc mục vụ BVSS

Cuộc điện thoại và gặp gỡ đầy nước mắt của anh Martin K làm tôi nổi da gà. Anh chia sẻ, anh chị yêu nhau và đi đến việc có thai trước hôn nhân, sức ép của danh dự đã làm cho họ trở thành kẻ loại bỏ chính đứa con của mình, mặt dù lúc ấy vẫn chỉ là GIỌT MÁU NHỎ. Nhưng họ lại không biết đem cháu về chôn cất vì nghĩ đơn giản nó chỉ là giọt máu.

Hai người tiến đến hôn nhân và lần này may mắn có thai trở lại. Phải khó khăn lắm họ mới giữ được sự sống của thai nhi này. Cuộc sinh mổ trong đau đớn cuối cùng cũng thành công, đứa bé phải nói rằng rất khó khăn để nuôi nó.

Sinh mổ xong một thời gian họ lại mang thai đứa thứ ba. Sự sàng lọc tuyệt đối của bác sĩ đã làm cho họ trao đảo khi bắt họ phải bỏ đi đứa con này. Anh K dĩ nhiên là không chịu, nhưng bác sĩ nhất là gia đình của chị C thì nhất quyết bắt bỏ đi, thậm chí còn đưa cả lời nói của một linh mục nào đó ra nói rằng "cho phép bỏ!?". Cuối cùng anh K cũng phải nhượng bộ. Thêm một lần nữa họ trở thành kẻ giết người, giết chính đứa con của mình. Một đứa con 3 tháng tuổi bị cắt tan nát và đưa ra ngoài.

Điều đáng nói ở đây, đứa bé cứ đêm đêm nói vào tai bà ngoại và tai của mọi người rằng "Con không phải là giọt máu! Con là con người, dù nhỏ cũng không được bỏ đi, không được quên con! Làm cho con tan nát rồi bỏ xuống cống".

Anh như bừng tỉnh thì đã quá muộn, chỉ còn biết cầu nguyện và làm những việc tốt bùi lại như của lễ cho con, như cố gắng làm cho con hết hiện về với những lời oán than. Họ chẳng còn cơ hội có thêm con vì việc nạo phá thai đã làm cho cung lòng người mẹ tổn thương nặng nề.

Họ đề nghị tôi nói mạnh lên cho mọi người biết rằng "Thai nhi không phải là giọt máu, không phải là mô con người... nên không được bỏ đi, không được phép quên sự hiện diện các thai nhi".

Cha Gioan B Phan Kế Sự nói với tôi rằng : "Các thai nhi đi về với cha và nói cho cha biết : Bố con giàu lắm, Bố con có râu". Sự giàu có, oai vệ chỉ là bên ngoài, nhưng bên trong là kẻ giết người.

Còn tôi, tôi tin nhận các em là những sinh linh, là những con người nên tôi nuôi dưỡng, trợ giúp. Nếu chẳng may em qua đời, tôi đón nhận các em như con cái mình để cầu nguyện và cho các em nơi an nghỉ trên cõi đời. Tôi đã cảm nhận, đã nghe tiếng các em về bảo với tôi rằng "Tâm ơi về đi!" như một lời nói với mọi người sống cần có tâm, làm người phải có tâm và nếu đã bị lạc mất thì những việc làm của chúng ta sẽ là lời mời gọi cho tâm trở về với con người ấy.


Thánh lễ cầu cho các thai nhi tại xứ Tây Hải

Hôm nay nhìn các bạn trẻ đưa thai nhi là mặc áo cho các em, lòng tôi cuộn lên lời nói trong đau khổ của người bố "Con không phải là giọt máu, không được bỏ con, không được phép quên con!" Ngày mai Chúa nhật cuối tháng 27/12/2015, kết thúc năm cũ với khoảng 200 em được đưa lên chân bàn thờ và đưa vào lòng đất, nơi các em đã phát xuất ra. Thật não nề và đau đớn cho tôi.

Các con thân mến, các con đã trở thành con của cha và mọi người, những mảnh vải đẹp làm chiếc áo đơn sơ cho các con, những trang chiếc nơ và thánh giá trang trí cho các con trước khi cúi đầu tiễn biệt các con đi vào lòng đất. Chỉ đơn sơ như thế, chỉ tấm lòng và niềm tin như thế của cha và mọi người cho các con. Xin thứ tha tội lỗi, xin ơn hoá giải, xin lòng thương xót của Chúa và các con cho cha và mọi người, nhất là cho những người đã loại các con đi.

Lm. Giuse Nguyễn Văn Tịch
Chính xứ Tây Hải, hạt Hố Nai, giáo phận Xuân Lộc

Mẹ đã quyết định giữ lại tất cả các con, mình cùng cố gắng nhé!

Mẹ không biết phải bỏ đứa nào, giữ lại đứa nào. Bác sĩ khuyên mẹ nên bỏ bớt 1 hoặc 2 đứa trong số các con. Bởi mang thai một lúc 5 đứa là một điều dường như quá sức của một người mẹ và có quá nhiều nguy hiểm… còn lại ai cũng động viên mẹ nên giữ lại tất cả các con. 



Mẹ suy nghĩ, suy nghĩ thật nhiều. Bởi quyết định bỏ một đứa con đang lớn dần trong mẹ là một điều quá khó, mẹ không thể làm được, cho dù phải trả giá bằng chính cuộc sống của mẹ.

Và mẹ đã quyết định giữ lại tất cả các con, mình cùng cố gắng nhé! Cùng ra đời mạnh khỏe nhé!

Mặc cho bác sĩ khuyên: “Sẽ rất nguy hiểm…”

Mẹ sẽ luôn ở bên các con…

Đã có những khi mẹ đi không nổi nữa, nghĩa là các con đang lớn dần trong mẹ; hoặc khi mẹ đang ăn thì nhói đau, có đứa nào đó đã bắt đầu biết động đậy rồi chăng?; Và cũng đã có những đêm mẹ không ngủ được, nhiều đêm mẹ chợp mắt rồi lại giật mình tỉnh dậy với đúng một giấc mơ, mẹ sinh non, băng huyết, mẹ mãi không ôm được đứa con nào vào lòng.

Nhưng tình yêu mẹ dành cho các con yêu dấu đã giúp mẹ vượt thắng tất cả. Khi các con lần lượt ra đời, mạnh khỏe và bình an như trong một câu chuyện cổ tích. Một câu chuyện cổ tích được khởi phát từ chính tình yêu của người mẹ đã dám đương đầu với mọi hiểm nguy, ngay cả tính mạng của mình.

Tri ân…

Mẹ ơi! Bây giờ chúng con chưa đủ khôn ngoan, chưa đủ ý thức để cảm ơn ba mẹ vì biết bao hy sinh đã dành cho chúng con, bởi chúng con còn đang là những đứa trẻ hơn 2 tuổi thôi. Nhưng chắc chắn một điều là chúng con thật hạnh phúc khi được ở trong vòng tay ba mẹ và những người thân yêu.

Hãy dành đôi chút thời gian để nhìn lại bản thân chúng ta, những người đã khôn lớn và trưởng thành từ cung lòng của mẹ và tình yêu của cha, chúng con xin tri ân ba mẹ thật nhiều vì đã dám đánh đổi ngay cả chính sự sống của mình cho chúng con. Ước gì trên hành trình cuộc đời của mình, mỗi nơi chúng con đi qua, những lúc thành công hay thất bại, những khi chạm đến đỉnh cao hay rơi xuống “hố sâu” của cuộc đời, chúng con luôn nhớ về và tri ân tấm lòng của cha mẹ.

Mong sao sự bình an và hạnh phúc luôn ở trong mỗi gia đình với tình yêu của Chúa. Xin Chúa luôn đồng hành và ở cùng gia đình mỗi người chúng con. Xin cho chúng con biết chung tay xây dựng một gia đình hạnh phúc và đầy tràn tình yêu thương, bởi gia đình là nơi chúng con được sinh ra, được nuôi dưỡng và lớn khôn thành người.

Phaolô Nguyễn Hồng Như Khuê, S.J.


Theo dongten.net

Xấu hổ với con vì từng định phá thai

Mẹ vẫn mang trong mình niềm day dứt vì đứa trẻ này, cách đây năm năm, mẹ từng có ý định không giữ lại.



Niềm hạnh phúc của người phụ nữ là được làm mẹ, nhưng hạnh phúc gấp nhiều lần nếu đó được những đứa con ngoan hiền. Mẹ thấy mình thật có phúc khi có được cô con gái ngoan ngoãn, biết đỡ đần mẹ trong mọi việc dù còn ít tuổi. Vậy nhưng thật xấu hổ khi phải thừa nhận rằng đứa trẻ này cách đây năm năm, mẹ đã có ý định không giữ lại khi biết mình mang thai...

Gia đình chồng không thuộc dạng khá giả gì nên từ thời mới cưới bố mẹ đã phải tự gây dựng sự nghiệp. Biết được sự vất vả của việc chăm sóc con cái nên mẹ và bố đã thống nhất chỉ có hai con để có thể nuôi dạy thật tốt và dành cho các con đủ đầy vật chất nhất. Nhưng người tính không bằng trời tính.

Chị gái thứ hai của con vừa được tám tháng thì mẹ bị vỡ kế hoạch. Khi phát hiện mình mang thai lần thứ ba thì con vừa được bốn tuần tuổi. Mang chuyện nói với bố, bố suy nghĩ một lúc rồi bảo mẹ nên bỏ con. Với tình hình hiện tại, việc nuôi thêm một đứa trẻ sẽ rất khó khăn cho kinh tế gia đình do công việc của bố không thuận lợi lắm, và bố cũng sợ mẹ vất vả, không đủ sức chăm ba con. Nghe phân tích của bố, mẹ thấy hợp lý nên cũng xuôi. Mẹ thuận lòng đến bệnh viện để bỏ con.

Ngày hôm ấy, khi đi qua khoa hiếm muộn, mẹ thấy một cặp vợ chồng đang ôm nhau khóc. Cô vợ chừng bốn mươi đang gục đầu vào vai chồng khóc như mưa. Qua vài câu nghe loáng thoáng, mẹ hiểu rằng anh chị thuộc dạng khó thụ thai dù đã thụ tinh nhân tạo đến lần thứ tư. Anh chồng muốn chị bỏ cuộc vì không cam tâm thấy vợ mất sức, mỏi mệt nhưng chị vợ kiên quyết phải có được một đứa con.... Câu chuyện của anh chị làm mẹ chững lại. Trong khi người ta cầu không có, mình có lại muốn bỏ đi. Sao mình có thể chỉ nghĩ cho bản thân mà nỡ chối bỏ con... Khi gặp bố ở cổng, để trả lời cho câu hỏi sắp được bố đặt ra, mẹ chỉ nói chắc: “em sẽ sinh con, dù khổ cũng phải sinh con.”

Con sinh ra, là một bé gái xinh xắn mà mẹ may mắn có được trong đời. Từ ngày chào thế giới, con đã rất ngoan không hề quấy khóc. Hễ no là con ngủ, trong giấc ngủ con cười tít mắt. Vậy nhưng, chuyện kém vui khi bố thay đổi công việc do công ty cũ bị phá sản. Từ ngày đó thu nhập của bố ít đi. Mẹ lại không đi làm nên kinh tế gia đình eo hẹp, con gái út không được đủ đầy như hai chị. Thiếu hụt về vật chất càng làm mẹ yêu thương, muốn bù đắp tinh thần cho các con nhiều hơn. Có lẽ vì thế mà các con của mẹ lớn lên rất hiền ngoan, vâng lời bố mẹ, nhất là con gái út của mẹ, mẹ chưa phải la mắng con lần nào. Mới hai tuổi đầu, con đã biết tự cầm bát múc cơm ăn, ăn xong để bát vào chậu. Năm tuổi, con gái đã lăng xăng dọn bát đũa trong mỗi bữa cơm và lau bàn ăn. Trong giọng nói ngô nghê, con nói, vì mẹ thương tụi con nên con sẽ ngoan hơn cả hai chị để mẹ vui nhiều hơn....

Hôm đón con ở trường về, con mở cặp lấy ra chiếc bánh ngọt, bảo muốn cùng ăn với mẹ. Đó là chiếc bánh ba của bạn con mang về từ Nhật, bạn mang vào lớp tặng cho con. Con nói bánh có tên là "tình thân" nên con muốn ăn cùng với người mà con quý nhất trên đời....vì với con, mẹ là điều quý giá nhất! Mẹ thật xấu hổ khi nghe con nói điều đó, bởi vì mẹ là người mẹ từng có ý định bỏ con, từng không xem con là điều quý giá, thiêng liêng nhất, từng chỉ vì nghĩ cho mình mà chút nữa thôi đã không cho con quyền được sống.. Nhưng đó đã là quá khứ. Giờ đây với mẹ, không có tài sản nào quý giá bằng ba cô con gái bé nhỏ này. Mẹ có thể đánh đổi cả thế giớ chỉ để thấy các con bình yên, khoẻ mạnh và vui cười mỗi ngày...

Tâm sự của độc giả Hoàng Thị Thùy (Quận 5, Tp.HCM)


Theo Eva.vn

Bộ ảnh đầy xúc động ghi lại quá trình 9 tháng mang bầu

Nhiếp ảnh gia người Argentina Sophie Starzensk ghi lại những hình ảnh thiêng liêng về quá trình làm mẹ trong bộ ảnh 40 tuần và một chiếc gương.



Nếu như nhiều người vẫn thường lo ngại những biến đổi cơ thể xấu xí khi mang bầu, nhiếp ảnh gia Sophie Starzensk lại tự tin và tự hào về điều đó. Cô hóm hỉnh gọi 9 tháng mang thai cậu con trai xinh xắn Pyokko là "dự án Pyokko".



Nhiếp ảnh gia đến từ Buenos Aires ghi lại quá trình mang thai bằng một chiếc máy ảnh, tự chụp mình trong gương.



Cô gọi nó bằng một tựa đề "40 tuần và một chiếc gương".






Bụng ngày một to, cơ thể mỗi ngày thêm nặng nề.




Bộ ảnh này được Sophie Starzensk thực hiện cách đây 3 năm.






Bé Pyokko tên thật là Simon. Cậu con trai bé bỏng trong vòng tay mẹ ngày nào giờ đã là cậu bé 3 tuổi xinh xắn, nghịch ngợm.


Theo Vnexpress/ Ảnh:Belelu

Nhật ký của một bà mẹ định phá thai

Chỉ vài phút nữa, vài phút nữa thôi con sẽ vĩnh viễn ra đi sau 19 tuần cô đơn trong lòng mẹ khi bác sĩ thực hiện thủ thuật phá thai.


Ngày… tháng… năm

Hôm nay mình ngất xỉu. Mọi người trong cơ quan thương mình làm việc quá sức nhưng hơn ai hết mình hiểu nguyên nhân. Mình đang lo lắng. Cả tháng nay, chồng mình mất ngủ vì công ty sắp phá sản. Kinh tế khó khăn, công ty của anh làm ăn thua lỗ. Bây giờ đối diện với khoản nợ lên tới cả trăm tỷ đồng, anh thậm chí có lúc gở mồm nhắc tới cái chết. Mình cũng như người đang đi trên dây.

Thế nhưng cuối cùng mình cũng nhầm. Nguyên nhân khiến mình ngất xỉu chính là trong mình có một mầm sống mới. Có lẽ quá lo lắng cho công việc của chồng, mình đã không chú ý tới nhiều đổi thay trong cơ thể.

~*~*~


Ngày… tháng… năm

Bô ngồi chống cằm nhìn về xa xôi. Bố chẳng nói gì ngoài một câu: “Phải bỏ. Đẻ bây giờ làm sao nuôi được”.

Mẹ không phản đối cũng chẳng đồng ý, chỉ biết nhìn về xa xôi cùng bố. Dẫu sao bố cũng có lý. Khoản nợ quá lớn có thể khiến cả nhà ra đường, có thể khiến anh con phải rời trường quốc tế về trường làng.

Rồi thậm chí, chủ nợ có thể thuê cả xã hội đen đòi nợ nữa. Ôi gánh nặng quá lớn làm sao mẹ có thể gánh đỡ được đây. Bây giờ mẹ sinh con ra là có tội với con.

~*~*~


Ngày… tháng… năm

“Bây giờ mẹ sinh con ra là có tội với con, con biết không? Hãy tha thứ cho mẹ con nhé”. Mẹ thì thầm nói chuyện với con, xin lỗi con, mong sao con hiểu và tha thứ cho mẹ. Thực tâm, chẳng bao giờ mẹ muốn bỏ con.

Nhưng mẹ lại nhớ lại. Ngay từ khi còn đi học, mẹ đã lỡ “hư” với bố. Lúc đó mẹ nghĩ nếu chẳng may có bầu, mẹ vẫn sinh con dù phải nuôi con một mình. Mẹ sẵn sàng đương đầu với tất cả để là một single mom vì yêu bố mà quan trọng hơn cả mẹ biết mình không có quyền tước đi sinh mạng của bất cứ ai, chứ đừng nói gì đến giọt máu của mình.

Thế mà bây giờ mẹ lại gật đầu đồng ý để bác sĩ loại bỏ con ra khỏi cõi đời này dù con chưa bao giờ thấy ánh sáng mặt trời. Mẹ độc ác quá phải không con yêu?



Sau bao nhiêu giằng xé, cuối cùng mẹ đã quyết định... (Ảnh minh họa)

~*~*~

Ngày… tháng… năm

Vị bác sĩ mà bố tin tưởng bỗng dưng đi công tác, quyết định của bố mẹ lại bị hoãn sang ngày hôm sau. Mẹ không về nhà mà cũng không tới cơ quan. Như đi trong vô thức, mẹ vào một quán cà phê ngồi và mở máy tính ra. Mẹ muốn xem một thai nhi 16 tuần tuổi như con có thể làm được gì.

Nhìn hình ảnh đồ họa đáng yêu trên màn hình mà mẹ trào nước mắt. Em bé đáng yêu quá nhưng có lẽ không đáng yêu bằng con đâu. Nhìn dây rốn gắn kết hai mẹ con đầy thiêng liêng mà lòng mẹ đau quặn thắt. Dây rốn đó ám ảnh mẹ không thôi. Dây rốn là nơi mẹ truyền cho con dinh dưỡng, năng lượng, sự sống. Vậy mà mẹ lại muốn tước đi mạng sống của con. Hình như mẹ không được bằng dây rốn vô tri vô giác đó.

~*~*~

Ngày… tháng… năm

Mẹ thầm cảm ơn bác sĩ vô tình bận rộn để con được ở lại bên mẹ thêm một ngày. Một ngày đó thật đáng quý. Hôm qua, mẹ quyết định dành trọn thời gian bên con. Mẹ nói chuyện với con thật nhiều. Mẹ giải thích cho con biết tình hình vô cùng khó khăn của gia đình mình để con yên lòng siêu thoát.

Và ngày đó thật ngắn ngủi. Nó trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Hôm nay, mẹ đang ngồi đây chờ bác sĩ. Chỉ vài phút nữa thôi, vài phút nữa thôi con sẽ vĩnh viễn ra đi sau 19 tuần cô đơn trong lòng mẹ.

Bác sĩ đọc tên mẹ. Mẹ lặng lẽ đi vào. Bác sĩ bảo mẹ uống thuốc. Mẹ không biết chính xác đó là thuốc gì nhưng hình như sau khi mẹ uống, viên thuốc này sẽ tự động giết con trước khi bác sĩ tiến hành thủ thuật phá thai.

Mẹ nuốt nước mắt vào lòng cùng với viên thuốc. Nhưng không biết có phải từ tâm thức, mẹ không muốn điều đó, chỉ sau vài giây, mẹ đã nôn ra tất cả những gì vừa uống vào. Trong phúc chốc, mẹ nhớ tới hình ảnh siêu âm của con. Bàn tay bé xíu của con như vẫy vẫy gọi mẹ, cái thân hình bé nhỏ của con như cong lên chờ mẹ bế.

Mẹ không thể chịu nổi nữa rồi. Mẹ độc ác quá con của mẹ ơi.

~*~*~

Ngày… tháng… năm

Bố mẹ bán nhà, bán hết vàng bạc, nữ trang. Chừng đó chỉ trả được một phần khoản nợ của bố. Nhưng quan trọng hơn, mẹ kịp bớt lại một chút tiền để lo lắng cho anh em con. Anh Minh cũng phải chịu vất vả khi về học trường làng.

Mẹ đã cố gắng sắp xếp tất cả chỉ với mong muốn con được chào đời, được sống bình thường như điều hiển nhiên con được hưởng.

Mẹ biết sóng gió đang rất lớn trước mặt gia đình ta nhưng mẹ tin, thêm con, bố mẹ sẽ thêm sức mạnh để chiến đấu. Hãy thật khỏe mạnh nhé con yêu. Chỉ mấy tháng nữa thôi bố mẹ sẽ đón con đến với cuộc sống này.


(Theo Trí thức trẻ)

Thấy con cười trên ảnh siêu âm, không nỡ phá thai

Bất chấp lời cảnh báo của bác sĩ, một phụ nữ ở thị trấn Telford, hạt Shropshire (Anh) đã không đành lòng phá bỏ thai nhi bị khuyết tật sau khi nhìn thấy nụ cười của con trai trong tấm ảnh siêu âm 3D.

Cô Katyia Rowe và anh Shane Johnson yêu nhau được 4 năm. Cặp đôi này mong chờ được nhìn thấy con chào đời và họ đã chuẩn bị sẵn mọi kế hoạch cho tương lai sau khi lần siêu âm đầu tiên cho thấy thai nhi khỏe mạnh. Họ cũng quyết định sẽ kết hôn khi đứa bé đủ lớn để cùng họ bước vào lễ đường.

Nhưng đến tuần thứ 20 thì thai nhi xuất hiện các dấu hiệu bất thường và bác sĩ khuyên họ nên bỏ thai ở tuần thứ 24. Bác sĩ cho biết não của con trai cô không phát triển bình thường, cậu bé sẽ không thể đi lại hoặc nói chuyện và luôn cần sự chăm sóc 24/24.

Nhưng khi cô Rowe nhìn thấy hình ảnh con trai trên máy siêu âm đang mỉm cười, thổi bong bóng, đá chân và vẫy tay, cô không nỡ phá bỏ nên quyết định sẽ sinh đứa bé.


Hình ảnh của Lucian đang mỉm cười khi còn trong bụng mẹ.
Ảnh: Daily Mail
Cô Rowe vẫn quyết định sinh Lucian khi nhìn thấy hình ảnh đứa trẻ mỉm cười tinh nghịch trong bụng mình. Ảnh: Daily Mail




Cô Rowe cùng người yêu đã chuẩn bị mọi thứ sau lần đầu siêu âm thấy thai nhi khỏe mạnh. Ảnh: Daily Mail

Tuy nhiên, cậu bé đáng thương được đặt tên là Lucian đã chết sau khi chào đời được 9 tiếng. Dù vậy, người mẹ nói cô không hối hận khi sinh ra Lucian vì cô đã được nhìn thấy con và ôm con vào lòng. Như thế đối với cô đã là quá hạnh phúc!

Cô Rowe xúc động kể lại: "Chúng tôi như chết lặng khi được biết não của thai nhi có biểu hiện bất thường và không thể sống lâu được nên bác sĩ bảo chúng tôi cần cân nhắc việc phá thai. Khi thực hiện siêu âm để xác định mức độ khuyết tật của thai nhi, tôi đã nhìn thấy Lucian mỉm cười và chơi đùa trong bụng tôi. Khi đó tôi nhận ra mình không thể chấm dứt cuộc sống của bé”.

Cô nói thêm thời gian sống của Lucian có thể rất ngắn nhưng điều đó không có nghĩa là cậu bé không xứng đáng được sinh ra. Miễn là cậu bé không phải chịu đau đớn thì sống được bao lâu cũng không là vấn đề nữa.

Niềm vui đối với cô Rowe là đã được làm mẹ. Cô cho biết: “Khoảnh khắc bế Lucian trên tay là thời điểm hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Lucian có thể sẽ chết bất cứ lúc nào trong vòng tay tôi và khoảng thời gian đó cũng đủ lâu để chúng tôi có thể gặp mặt con. Tôi không nghĩ mình muốn làm một người mẹ nhưng Lucian đã dạy tôi được làm mẹ là điều tuyệt vời nhất trên thế giới và tôi sẽ nhớ mãi điều đó“.

Xuân Mai (Theo Daily Mail)
Theo Người Lao Động

"Phép lạ" cho người mẹ từ chối trị ung thư để cứu thai nhi

"Tôi cảm thấy như trúng số độc đắc" - đó là tâm sự của một bà bầu người Anh từ chối chữa trị ung thư để cứu bào thai và bà đã bình phục cứ như được ban phép lạ.

Sau nhiều năm vợ chồng Jo Powell ráng có con, cuối cùng Jo có thai vào đầu năm 2010. Nhưng nỗi vui mừng của cô sớm chuyển thành sự tuyệt vọng vài ngày sau đó: cô phát hiện có một khối u ở vú. Bác sĩ cảnh báo rằng họ không thể chữa hóa trị cho cô khỏi bệnh ung thư vú, nếu cô không phá cái thai để tự cứu bản thân.


Jo khoe bụng bầu với em gái

Họ nói nếu cô chọn cách giữ đứa trẻ chưa chào đời, cô sẽ phải lùi thời gian chịu hóa trị đến thai kỳ cuối, khi đứa trẻ đã đủ mạnh để chào đời. Họ khuyên cô nên phá thai, do các hormone sẽ làm bệnh ung thư thêm nặng, và việc mang thai sẽ giúp bệnh phát triển nhanh hơn.



"Canh bạc" sống chết

Tôi biết ngay cả nếu như tôi không thể hết bệnh được, tôi vẫn đem một cuộc sống vào thế giới này. Hai năm trước, tôi ngỡ cuộc đời chúng tôi tan nát. Nay tôi không thể hạnh phúc hơn nữa. Tôi cảm thấy như chúng tôi là gia đình may mắn nhất thế giới. Tôi cảm thấy như chúng tôi trúng số độc đắc, và tôi là người phụ nữ may mắn nhất thế giới.

Nhưng Jo không nghe lời bác sĩ khuyên. Họ đồng ý lùi thời gian trị bệnh cho cô vào tháng thứ 6 của thai kỳ, nhưng vẫn nhấn mạnh việc cần chóng giải phẫu để loại bỏ khối u khỏi vú của cô. Đó là một “canh bạc” có thể khiến cô mất mạng. Jo bắt đầu chịu hóa trị khi thai được 5 tháng.

Điều kỳ diệu là việc chữa trị không tác động lên cậu con trai Jake vốn chào đời trước dịp Noel 2010. Nhưng vài ngày sau, Jo bắt đầu tăng cường trị ca ung thư, khiến cô phải đấu tranh với tử thần để giành lấy sự sống. Trong nhiều tuần vợ nằm viện, anh Richard Powell 30 tuổi chăm sóc đứa con. Sau đó, Jo chịu cắt bỏ vú.

Nhưng điều kỳ diệu là bây giờ, cô cùng ông chồng Richard đã có thể cùng cậu con trai Jake sống hạnh phúc, sau khi cô được thông báo đã chiến thắng được ca bệnh ung thư, không phải chữa trị nữa. Người mẹ 41 tuổi - là công chức - đã kể: “Khi tôi nghe chữ ung thư, suy nghĩ đầu tiên của tôi là “Mình sẽ mất đứa con của mình”.


Richard chăm sóc Jake

Tôi như phải sống trong ác mộng. Chúng tôi đã bỏ nhiều năm để ráng có con, và chúng tôi đã tự tin sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra với chúng tôi, vì Jake là món quà đặc biệt dành cho chúng tôi. Tôi biết chúng tôi không thể bỏ đứa con của mình.

Chẳng thể có chuyện tôi hy sinh đứa con để tự cứu mình. Tôi biết ngay cả nếu như tôi không thể hết bệnh được, tôi vẫn đem một cuộc sống vào thế giới này. Hai năm trước, tôi ngỡ cuộc đời chúng tôi tan nát. Nay tôi không thể hạnh phúc hơn nữa.

Tôi cảm thấy như chúng tôi là gia đình may mắn nhất thế giới. Tôi cảm thấy như chúng tôi trúng số độc đắc, và tôi là người phụ nữ may mắn nhất thế giới. Chúng tôi sung sướng vì sau những gì đã trải qua, cuối cùng chúng tôi đã là một gia đình hạnh phúc, khỏe mạnh”.


Mẹ "mắc nợ" con

Trong khi đó, một bà mẹ Anh khác là Debra Gotch phải “mắc nợ” cô con gái Sophie, vì khi mang thai đứa con, bác sĩ mới phát hiện một khối u não “núp” trong sọ của cô suốt nhiều năm. Chỉ vài giờ sau khi Debra sinh Sophie, cô được về nhà, nhưng hôm sau cô bị co giật và bất tỉnh khi đang cho con bú. Chồng cô vội ôm đứa trẻ và gọi xe cấp cứu.

Họ tiến hành mổ khẩn cấp để cứu mạng cô, nhưng lo sợ cô sẽ không thể hoàn toàn bình phục. Nhưng Debra quyết tâm sống để được nhìn thấy con gái lớn lên từng ngày: “Trên thế giới này chẳng có điều gì có thể cản tôi không cho Sophie chào đời”.

Các bác sĩ phát hiện có điều gì đó cực kỳ lạ thường và chỉ sau vài giờ, họ phát hiện khối u lớn nằm sâu trong não, bao quanh một sợi dây thần kinh ngay giữa não. Họ tiến hành mổ khẩn cấp để cứu mạng cô, nhưng lo sợ cô sẽ không thể hoàn toàn bình phục. Nhưng Debra quyết tâm sống để được nhìn thấy con gái lớn lên từng ngày: “Trên thế giới này chẳng có điều gì có thể cản tôi không cho Sophie chào đời”.

Ca mổ thành công, nhưng các bác sĩ phải khắc phục phần não vốn cho phép ngửi mùi vị. Và dù Debra mau chóng bình phục, họ tiếp tục theo dõi cô thật kỹ, sợ rằng khối u có thể phát triển trở lại. Ngày nay, 6 năm sau cuộc chẩn đoán đầu tiên, các bác sĩ khẳng định với bà mẹ một con 44 tuổi, rằng khối u hoàn toàn biến mất và có lẽ sẽ không bao giờ trở lại.


Debra và Sophie

Debra kể: “Tôi đã bị đau đầu kinh khủng, phát bệnh nặng khi mang thai, nhưng tôi nghĩ mình chỉ là một trong những người không may mắn phải chịu bệnh trong 9 tháng thai kỳ. Tôi đã bị đau đầu suốt 3 năm trước khi có thai và tôi cho rằng do tôi phải làm việc căng thẳng.


Lúc đó tôi đang trông coi một công ty buôn bán mỹ phẩm, phải làm việc hàng giờ và đi chào hàng khắp nước Anh. Khi mang thai, tôi thức giấc cứ như bị búa bổ vào đầu. Nhưng khi Sophie chào đời, tôi cảm thấy não mình hết hoạt động, hoàn toàn kiệt sức. Tôi bị bất ngờ khi được biết mình có một khối u lớn trong não. Các bác sĩ cho rằng nó đã phát triển ít nhất 2 năm. Nếu tôi không có Sophie, có lẽ tôi sẽ bị phát hiện trễ. Có lẽ con gái đã cứu mạng tôi”.

Debra hiện vận động chính phủ Anh tăng cường huấn luyện cho giới y tế, để giúp các bác sĩ có thể chẩn đoán sớm các ca bệnh ung thư. Cô cũng đang viết một cuốn sách kể lại việc mình thoát ung thư: “Thật nhẹ nhõm khi cuối cùng tôi có thể sống nốt cuộc đời này. Nhưng tôi bắt đầu chú tâm vận động để có thêm kinh phí nghiên cứu ung thư não”.

Theo Dân Việt